HQ Trung Úy CK Cao Thế Hùng: HQ-402 trong chuyến ra khơi cuối cùng, ngày 30/4/1975

HQ Trung Úy CK Cao Thế Hùng, Cơ Khí Trưởng Hải Vận Hạm Lam Giang HQ-402
https://i0.wp.com/www.denhihocap.com/ds2012/tacgia/caothung.jpg
Sau khi tốt nghiệp Khóa 20 Sĩ Quan Hải Quân/Nha Trang, tôi đã được tân đáo về Trợ Chiến Hạm Linh Kiếm HQ-226. Được ít lâu sau thì chiến hạm đã bị VC đánh mìn chìm ở sông Cổ Chiên. Tôi được chuyển về liên giang đoàn 21/33 Xung Phong đóng ở Đồng Tâm – Mỹ Tho, và làm trưởng khối Tiếp Vận cho chiến dịch Trần Hưng Đạo 40. Được gần hai năm, tôi xin đi học Tham Mưu Trung Cấp tại Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Sài Gòn. Sau khi mãn khóa Tham Mưu Trung Cấp vào khoảng cuối năm 1973 hay đầu năm 1974 mà tôi không nhớ chắc lắm, tôi đã được thuyên chuyển về Hải Vận Hạm Lam Giang HQ-402.
Vào khoảng cuối năm 1974 và đầu năm 1975, tình hình chiến sự thật sôi động. Mặc dù tình trạng chiến hạm rất bết bát vì đã quá hạn để được lên đại kỳ, nhưng Hải Vận Hạm Lam Giang, HQ-402, vẫn được chỉ định liên tiếp thi hành những công tác hoạt động tiếp tế miền Trung. Tháng 3 năm 1975, chiến hạm được lệnh đón những đơn vị TQLC từ Đà Nẵng chở về Cam Ranh để tái phối trí, và rồi lại từ Cam Ranh về trại Chí Linh ở Vũng Tàu trước khi tàu được về Sài Gòn để vào đại kỳ tại Hải Quân Công Xưởng. Chiến hạm đang ở trong tình trạng bất khiển dụng, nằm ở vị trí số 1 tại cầu E, bên trong khuôn viên Hải Quân Công Xưởng. Đêm 29 tháng 4 năm 1975, các chiến hạm Hải Quân được lệnh di tản ra Côn Sơn, tôi chạy về nhà nằm trong cư xá Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia để đón gia đình chạy vào bến Bạch Đằng. Nhưng gia đình tôi đã di tản đi đâu không biết, và không còn một ai chỉ trừ có mỗi một mình bà Ngoại tôi ở lại giữ nhà. Vì tàu bất khiển dụng, nên hầu như mọi người đã bỏ tàu đi di tản theo những tàu khác trong đêm 29, nên đến sáng ngày 30 khi trở lại tàu thì chỉ còn lại một mình tôi và hai hay ba người đoàn viên.

HVH Lam Giang HQ402..

Sau khi ông Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng trên làn sóng phát thanh thì tôi rất chán nản và hụt hẫng. Tôi cho tập họp nhân viên cơ hữu thì chỉ thấy còn lại có ba đoàn viên tiếp vụ vì nhà ở xa nên đã ở lại tàu. Tôi cho lệnh tan hàng và bỏ tàu lên bờ, thấy có chiếc xe díp (jeep) của một ai đã bỏ lại, có cả chùm chìa khóa, và còn đầy xăng. Tôi định lấy xe chạy về Cai Lậy để sống vì ba má tôi có một thửa đất ở đây. Chạy ngang Bộ Tư Lệnh Hải Quân thì thấy người bạn cùng khóa là Nguyễn Hữu Thiện hớt hơ hớt hải chận tôi lại nói chuyện. Nghe bàn thấy có lý và nghe bùi tai, nên tôi đã đồng ý quay trở lại tàu để ráng sửa chữa xem coi tàu có thể nổ máy và đào thoát được không? Phần máy chánh thì vẫn còn hoạt động được, nhưng phần điện cơ thì đã tháo ra để chuẩn bị đưa lên HQCX! Bạn Nguyễn Hữu Thiện và tôi hì hục, loay hoay lắp ráp lại hệ thống điện để chạy máy. Đến khoảng 12 giờ hơn thì lắp ráp xong phần máy điện, nhưng máy cũng không chạy được! Lúc này người ta đã leo lên tàu đen nghẹt, tôi nhìn mọi người mà thấy thất thần và thật thất vọng. Trong đám đông tôi đã gặp lại cha Huynh, giám đốc trường trung học tư thục Hưng Đạo ở Sài Gòn, và cha đã dạy tôi môn triết học ở lớp Đệ Nhất. Tôi đã trình bày với cha là tình trạng tàu hư hỏng không thể sửa được nữa, xin cha hãy lấy cái uy tín của cha ra để khuyên bảo mọi người ra về trước khi Cộng Sản ập vào. Sau khi hội ý với nhiều người, cha Huynh đã tìm gặp tôi, và nói với tôi là hãy cứ ráng cố tâm sửa chữa cho con tàu, còn nếu có chết thì mọi người sẽ cùng đồng tâm chết chung với con tàu chứ không chịu bỏ đi.
https://bienxua.files.wordpress.com/2016/04/5a483-hq402.jpg

Điện bờ bị cắt, con tàu nằm im lìm lặng lẽ, mọi người cũng im lặng lâm râm cầu nguyện theo tôn giáo của mình. Tôi thấy hình như trong đám đông dân chúng có cả thẩy hai vị linh mục kể cả cha Huynh, và một vị đại đức. Tôi mò xuống lại hầm máy, hầm máy tối đen như mực vì điện bờ đã bị cắt mất, tiếng dầu nhớt hay nước nhỏ giọt rơi xuống đụng sàn tàu nghe tỏng tỏng như tiếng đinh đóng vào quan tài của con tàu chết máy HQ-402. Tôi xin mọi người có đèn pin hãy gom hết lại cho chúng tôi để chiếu sáng hầm máy cho thấy đường để chúng tôi tiếp tục sửa máy tiếp. Phần điện cơ của máy chính vì chúng tôi đã ráp vội vàng khi ban sáng, và vì không có những bộ phận để điều chỉnh sự cân bằng cho chuẩn xác nên tôi đã phải tháo ra và ráp lại. Lần này tôi hết sức chú tâm, và làm thật từ từ. Một số những thanh niên hay quân nhân trên tàu đã mò xuống để phụ giúp. Họ đã theo lệnh của tôi để nhích máy điện cơ qua, nhích lại và cho tôi điều chỉnh trục quay được ngay hàng. Chúng tôi làm trong ánh sáng lấp loáng của những chiếc đèn pin. Xong phần máy điện cơ, chúng tôi còn cần thêm những bình điện để chạy máy ép gió cho việc khởi động máy chánh. Một số thanh niên khoẻ mạnh đã được biệt phái theo tôi chạy lên kho điện khí của HQCX để khiêng về 12 bình điện còn tốt. Chúng tôi cũng rất ngạc nhiên là đã hơn hai giờ chiều rồi mà chưa thấy bóng dáng của một thằng VC nào trong HQCX hết? Tôi khởi động máy chánh thử coi, máy nổ được nhưng dầu nhớt xịt ra văng tùm lum tùm la từ những ống dẫn dầu! Tôi tắt máy, và nhờ anh em lấy vải cuốn chặt vào những khúc nối của ống dẫn dầu và ống nhớt đã bị xì, bị chẩy. Lần này nổ máy thì máy chạy êm, và dầu nhớt không còn bị xịt ra tung toé như trước nữa.
Tôi chạy lên báo tin cho mọi người và đài chỉ huy là tàu đã có thể chạy được, nhưng mọi người cũng đã chẳng cần tôi báo tin, và họ đã hớn hở và tươi tỉnh ngay từ khi thấy máy tàu nổ. Ngay lúc này thì các bạn cùng khóa như Lưu An Huê, Nguyễn Văn Thước và Nguyễn Hữu Thiện cũng đã trở lại tàu, và một số bạn khác mà tôi đã không nhớ. Bạn Nguyễn Văn Thước là sĩ quan cơ hữu ngành chỉ huy của chiến hạm, HQ-402. Bạn Thước sau khi đưa gia đình về khu phòng ngủ sĩ quan thì xuống chỉ huy phòng lái tay vì bạn biết là tay lái điện của tàu đã bất khiển dụng, và chỉ còn một cách cho con tàu xoay chuyển là phải lái bằng tay. Bạn Nguyễn Hữu Thiện là sĩ quan cơ khí thuộc HQCX, và đã phụ cùng tôi trông nom máy tàu. Chúng tôi cho chặt dây để chiến hạm nằm ở vị trí ngoài cùng, vị trí số hai trôi đi theo dòng nước, và tháo dây. Bọn VC đã thấy xuất hiện trên bến Bạch Đằng, và chúng tôi cho treo cờ trắng lên kỳ đài để tránh sự làm phiền và nổ súng ngăn cản của chúng.

http://forums.kirk1087.org/gallery/image.php?mode=medium&album_id=2&image_id=45
Tàu lạng qua, lạng lại trên sông Sài Gòn để đi ra hướng cửa biển vì lệnh truyền miệng từ đài chỉ huy xuống đến hầm lái tay cũng phải mất một thời gian hơi dài nên phản ứng của bánh lái rất chậm. Khoảng 3 hay 4 giờ chiều thì chiến hạm “bò” ra được đến gần ngã ba Nhà Bè thì gặp chiếc Tuần Duyên Hạm Tiên Mới HQ-601 đang từ hướng Vũng Tàu chạy vào. Họ cho biết là đặc công VC đã đóng chốt trên sông Lòng Tào, và chiếc Việt Nam Thương Tín đã bị bắn trên dòng sông này. Rất nhiều ghe dân, và chiến đỉnh của Hải Quân đã chạy theo và cặp vào tàu để leo lên. Tàu hướng ra biển qua ngả sông Soài Rạp. Phó Đề Đốc Nghiêm Văn Phú và HQ Đại Tá Lê Hữu Dõng đã lên tàu ở khúc sông này, và nhận quyền chỉ huy chiến hạm. Ngày 1 tháng 5 năm 1975, nhìn xa xa thấy một tàu chiến của Hoa Kỳ, chiến hạm đã đánh đèn kêu cứu, nhưng họ đã không đến gần. Sáng ngày 2 tháng 5 lại thấy có một chiến hạm của Hoa Kỳ lởn vởn gần tàu chúng tôi. Một hạ sĩ quan Giám Lộ được lệnh đánh đèn để kêu cứu. Khoảng 2 tiếng đồng hồ sau thì một chiếc xuồng từ chiến hạm này chạy đến cặp vào HQ-402. Sau khi giám định tình trạng máy tàu, thì họ lắc đầu và bỏ đi, không quên đem theo một người Mỹ đã đi theo tàu ngay từ Sài Gòn. Người Mỹ này có lẽ là người Mỹ đã được anh Nguyễn Minh Lịch, SVSQ/HQ khóa 26, dẫn chạy theo khi anh đã bất ngờ gặp mặt trên một con đường gần khu Sở Thú trên đường chạy vào HQCX.
Sau này có nhiều bài viết về chuyến đi ngày 30 tháng 4 năm 1975 của Hải Vận Hạm Lam Giang và tôi, nhưng riêng tôi thì lại thích nhất bài thơ của tác giả Hồ Mộng Thiệp đăng trên một tờ báo ở Santa Rosa, California: (trích đăng) “Để tưởng nhớ ‘Dương’ Vận Hạm* 402 bị bắn chìm giữa đại dương vì lý do kỹ thuật sau khi giải thoát gần 3 ngàn đồng bào trong ngày Sài Gòn thất thủ (30-4-1975). Để tỏ lòng tri ân sâu đậm cựu Hải Quân Trung Úy CAO THẾ HÙNG, vị chỉ huy tài ba và dũng cảm”.

http://www.denhihocap.com/ds2012/hq402.html

 

One Comment Add yours

  1. Nguyen Q. Do says:

    I was on board HQ 402 on April 30, 1975. I am writing a memoir about my journey to America, and would like to ask the author – Mr. Cao The Hung for the permission to use the two pictures in his write up for my book. I can be contacted at the email address below. Many thanks.
    Nguyen Do

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s