Xuân về lại nhớ bạn bè, một thời trên chiến Địa

Mường Mán

“Phố xưa em buộc đôi hàng bím
nay tóc về đâu, hồn ở đâu“

Thơ Du tử Lê làm cho người lính già, bất chợt bâng khuâng trong cõi đi về nơi xứ lạ. Ngày xưa trên quê hương yêu dấu, chúng ta cũng vẫn là những con chim hồng tung bay trăm nẻo, thì ngày nay trong cõi lưu đày lại càng mù mịt bước lang thang. Xa quá rồi phải không quê hương, bè bạn ? Vậy sao không ngồi xuống đây để cùng nhìn lại cuộc đời, rồi ôm nhau mà khóc cho thân phận nhược tiểu Việt Nam. Hai mươi năm chinh chiến đoạn trường, chúng ta những người lính, tính được bao nhiêu ngày vui khi đưọc sống bên mẹ già em dại và người tình yêu dấu ? hay đã tự dốc ngược đời mình trong lòng men đắng, trên giàn lửa thiêu, lang thang như mây chiều bên trời lẻ bóng.

” ..Từ khi bỏ học vào quân ngũ

hôm đó dường như một buổi chiều

nên lá vàng thu vèo khắp chốn

giữa sầu bảng lảng tóc em yêu

Ra đi không một lời chia biệt

mang nhớ hành trang trĩu nặng hồn

một chút tình hờ trăng lạnh lẽo

đời trôi theo gió hát cô đơn

Chiều chiều thôn bản quân dừng bước

nhìn cỏ trong sân chợt nhớ trường

tiếng guốc dẫn anh vào lớp học

đôi hàng ghế đá tưởng em thương

Đêm bên ga lạnh đèn soi bòng

chờ chuyến tàu qua tận cõi nào

khắc khoải bơ vơ đời tiển biệt

người về ta xót nổi chia đau

Phan Thiết trời ơi mồ kỷ niệm

cố xa chân lại bước thêm gần

như hình em núp trong trang sách

khiến kẻ hoài mơ khóc bâng khuâng

Thôi em đời có còn chi nữa

dâu bể giờ đây cũng lặng lờ

ta mất nửa hồn thơ tuổi ngọc

chỉ còn theo gió khóc trăng mơ

Hãy cứ tìm nhau theo bóng nhớ

đôi bờ đứng gọi cố nhân đâu ?

rượu nồng ta rót đầy ly cạn

mặc phiến lòng trơ khúc vọng sầu..:

(TỪ KHI BỎ HỌC – MG)

phanthietxua-daichiensi

                                                               Đài chiến sĩ – Phan Thiết

Rồi những ngày dưỡng quân nơi phố thị, lạc lỏng giữa chốn sang nghèo, mới cảm nhận được cái chát chua tuổi trẻ, thương cho kiếp lính rẻ rúng phận bèo, đời thật là oan khiên định mệnh. Chịu đựng rồi gục ngã, câm nín tới hy sinh, những người lính cuối cùng may mắn còn sống sót lại phại đắng cay đối diện với kẻ thù.

          Đời ai mà không có bạn có bè nhưng đậm đà thắm thiết hơn vẫn là tình lính sống chết có nhau. Chính cái thâm giao huynh đệ chi binh đó, đã làm bén lửa những câu chuyện không bao giờ quên đưọc giữa ” Nó Và Tôi “, một thời trên chiến địa,

“..Nó và tôi chung một ngày nhập ngủ

nhưng không quen vì khác đạo khác trường

chung đại đội mà chẳng chút thân thương

mặt đối mặt vẫn hồn ai nấy biết

Nó và tôi hai thằng cùng Phan Thiết

nhưng không cùng một gốc gác quê hương

nó Nghệ An, xa tít tận muôn phương

tôi Bình Thuận dấu yêu miền biển mặn

Nó tin Chúa quen an thân thầm lặng

tôi phong trần, đời như có như không

nên hai đứa vẫn cách một giòng sông

dù sáng tối ăn nằm chung số phận

Chín tháng dài mặc chung màu áo trận

có trăm lần đã lấm lét nhìn nhau

nhưng chẳng hề chào hỏi hay đổi trao

mày Phan Thiết hay mày từ đâu tới

Rồi định mệnh làm hai thằng chới với

ai phân ly, tôi nó vẫn chung đường

không thân thương chín tháng chốn quân trường

đời quân ngủ lại trở thành tri kỷ

Cũng từ đó khắp nẻo đường thiên lý

từ Di Linh xuôi bờ bến La Ngà

Lê Hồng Phong dẳm nát núi rừng xa

tôi với nó chia đau niềm tân khổ

Tết Củ Chi cụng ly quên nổi nhớ

Xuân Bầu Bàng bó gối ngóng chim bay

khóc mẹ già em dại đợi tháng ngày

mà con của me vẫn chưa trở lại

Rồi một sáng hè sang vàng tê tái

nó hiên ngang gục chết giữa sa trường

mùa bãi trường rộn rã khắp quê hương

hè tang tóc, nó hiền khô tử trận

(NÓ VÀ TÔI – Thơ MG)

phanthietxua-nganhangvietnamthuongtin

          Thời gian trôi đi tưởng có thể làm vơi phần nào nổi đau của những người lính được sống sót sau chiến trận, đã gởi vào gió đất những tiếng thầm thì, để cố níu lại thời gian cho mình được sóng với đồng đội vừa gục ngã.

           Rồi hồi tưởng lại những đêm nào say cùng bạn bè trong ‘ Quám Lẽ bên đưòng ‘, bằng xị rượu nồng, miếng khô nai cứng ngắc, nhai trong miệng mà ta cứ tưởng như đang nhai cả cuộc đời lận đận đắng cay của kiếp lính, cho nên uống vào như ta uống cả niềm đau sầu cháy long đong. Buồn quá đổi lại càng buồn thêm khi chạnh nghĩ tới thằng bạn chung lớp vừa mới gặp lại trên đưòng dừng quân, thì sau đó không lâu đã đưọc tin nó chết khi đơn vị đụng trận

“..Những ngày chiến dịch về tăng phái

Phan Thiết mùa mưa cũng cóng xương

vào mật khu Lê rừng ngập cát

đó đây mộ chí lạnh ven đường

Qua khỏi Tà Dôn trời sắp sáng

dừng quân gặp lại bạn thời xưa

hởi ơi chỉ mới xa trường củ

chinh chiến, nhìn ai cũng chóng già

Ừ nhỉ mấy năm mình cách biệt

từ ngày bỏ học khoắc chinh y

tôi người lính bộ đi trăm nẻo

bạn Địa Phương Quân chẳng sướng gì

Sẳn có mang theo bình rượu đế

hai thằng mừng hội ngô chia nhau

sớm mai bụng dói nên say khướt

biết nói gì đây chỉ nghẹn ngào

có rượu bổng như quên chiến trận

miên man tâm sự thuở hoa niên

khiến sầu cô quạnh theo men đắng

làm nhớ mù tăm chuyện ước nguyền

Địch đã bắt dầu bằng pháo kích

hẹn nhau dưới phố lại vui vầy

nhưng đời lính trận làm sao biết

không gục bên hào cũng nát thây

Tin Địa Phương Quân bị đụng nặng

làm ta tan biến hết cơn say

muôn trùng biển sóng nghe lồng lồng

cuộc chiến nào không máu thịt bầy

Phan Thiết ngày đêm đời tấp nập

chỉ ta hiu hắt quán bên đường

nhìn chai rượu quý dành riêng bạn

nay đã về đâu thật thảm thương

Hơn bốn chục năm ngồi nhớ lại

mời nhau bửa rượu chốn quê xa

uống say ta lại ôm đàn hát

Cho bớt niềm đau nổi nhớ nhà

Hồn bổng đổ cơn mưa nước mắt

bạn về mai gặp nửa hay không ?

hay như lời hẹn thời chinh chiến

em cũng quên tôi đi lấy chồng.”

(DỪNG QUÂN GẶP LẠI BẠN – MG)

https://bienxua.files.wordpress.com/2017/01/4a93a-76240113nhathuongdoanmanhhoach.jpg?w=674&h=449

Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch

          Tôi quen Trần Văn Thân trong dịp học lớp Hè luyện thi tại trường tư thục Bồ Đề Phan Thiết. Tuy thời gian gặp nhau ngắn ngũi nhưng tình bạn giữa ” Nó và Tôi ” đã manh nha từ đó và trở thành tri kỷ. Tháng 10/1962 Thân vào lính, còn tôi tới tháng 6’1963 mới nhập ngủ. Thân phục vụ trong binh chủng LLĐB còn tôi là lính bộ binh. Hai đứa xa nhau từ đó.

          Sau Tết Mậu Thân 1968, Trần Văn Thân là Trưởng toán Thám Sát thuộc Đoàn Công tác 75, có nhiệm vụ xâm nhập vào các vị trí đóng quân của Các Đại Đơn Vị Cộng Sản Bắc Việt, để thu nhặt cập nhật hóa tin tức tình báo chiến lược. Theo tin tức của những đồng đội hiện còn sống sót tại hải ngoại cho biết Thiếu Uý Trần Văn Thân, đã bị mất tích vào mùa hè 1974 vì bị giặc săn đuổi, Thân đã bơi qua một con sông nước chảy xiết nên chết mất xác. Những giây phút thảm tuyệt này, đã được một nhân viên mang máy may mắn được sống sót kể lại. Vậy mà từ ấy cho đến nay những người thân trong gia đình, thảm nhất là mẹ Thân là Bà Ngô Thị Dân ở Phan Thiết, cùng với người vợ trẻ tên Nguyễn Thị Liễu với ba con thơ dại tại Sài Gòn, lúc nào cũng ngong ngóng hy vọng là con và chồng-cha mình, vẫn còn sống trong các trại tù đâu đó, rồi cũng sẽ trở về như nhiều bạn bè của Thân cùng đơn vị và quê Phan Thiết. Cứ chờ đến nổi mẹ già khóc mù cả hai mắt rồi gục chết vào năm 2000, nhưng vẫn không ngớt gọi tên đứa con thân yêu của mình. Riêng người vợ trẻ thay chông nuôi con, ở vậy cho tới khi tất cả khôn lớn vào đời, còn mình thì cứ ôm ấp hình bóng của người chồng cũ, vẫn sống trong những di ảnh thân thương nguyên vẹn, mà chàng thì biền biệt tận phương nào ?

phanthietxua-rapbinhthuan

           Là bạn nối khố của Trần Văn Thân, từ những ngày còn vất vưỡng nơi chốn quê nghèo, cho tới khi hai đứa gặp lại ở Sài Gòn, Nha Trang .. một thời gian ngăn ngũi, rồi vĩnh viễn chia tay.. nên đã có những giòng thơ “ Khóc Bạn “ sau khi đọc được tin bạn mình đã vùi thây nơi muôn trùng gió cát, hơn mấy chục năm về trước . Thơ này cũng viết tặng những bạn bè đã khuất như Nguyễn Hữu Ngải, Nguyễn Văn Bảy và em tôi Dinh Hoàng Điểu.

‘ Cỏ đã úa trên nấm mồ nếu có

xác cũng tàn theo bụi cát mênh mông

vậy mà nay ai cũng vẫn đợi trông

người lính trận lần đi lần vĩnh biệt

đau đớn quá, ta quì đây rên xiết

tưởng hồn mày như lẩn quẩn đâu đây

chết oan khiên nên bạn hóa thành mây

cho ta ngóng thêm bàng hoàng não nuột

Nhớ buổi trước tụi mình cùng Phan Thiết

nghèo xác xơ nên kết bạn tri âm

ta ngông nghênh hứng chịu nổi thăng trầm

mày lập chí được tiếng đời rực rỡ

Ngày hai đứa rời trường yêu, sách vở

để vì đời làm lính giữ quê hương

đêm cuối cùng ngồi ngắm cảnh sông Mường

với hẹn hứa một ngày vui tao ngộ

mười mấy lần xuân, đến đi bỡ ngỡ

mà tao mày, mỗi lúc lại xa thêm

thương nhớ nhau, chỉ nhắc cho đở thèm

hay trao gửi những dòng thơ nhòa lệ

nước bỗng mất đời quanh co dâu bể

tao về quê thành một kẻ tôi nhân

nghe tin mày đã thoát khỏi nghiệp trần

thương cho bạn , xót cho đời tận tuyệt

chỉ mong được có ngày về Phan Thiết

đến bờ sông Mương hội ngô cùng mày

như lời hứa lúc hai đứa chia tay

dù mày đã thành hồn ma dũng liệt

(Khóc Bạn – MG)

nghiatrangquandoivnch-sudoan23-cangesepic

Nghĩa trang Quân Đội VNCH – Sư đoàn 23

          Có ai còn nhớ lối xưa để tìm về, mà có tim chăng nữa thì cũng chỉ thấy những thành mộ chí hoang vu, cỏ lau xưa hiu quạnh, khiến cho những người lính già cứ ngẩn ngơ hóa bướm dù bàn tay vẫn ấp trên những trang báo ngày nào. Ngoài đêm bây giờ hình như tiếng ngựa vẫn còn lao xao hí hoài những hồi thúc giục, đời vẫn mỡ ra trước mắt như đang gọi hồn người lính đi vào cõi mộng lung muôn trùng.

‘ mai về nẻo ấy chiều sương khói

ta biết tìm đâu bước bạn hiền

vượt thác Mé Kông qua cầu khỉ

Paské héo hắt bóng trăng đơn

mai về quê mẹ qua biên giới

thăm lại Trường Sơn thuở kiếm cung

rừng núi vẫn xanh màu khát vọng

chỉ ta hờn tủi kiếp tha hương

MG

Xóm Cồn Ha Uy Di

Tháng 1-2017

MƯỜNG GIANG

http://hung-viet.org/p17a23602/xuan-ve-lai-nho-ban-be-mot-thoi-tren-chien-dia

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s