Người Quân Cảnh cuối cùng chết tại Bộ Tổng Tham Mưu

on

Giao Chỉ San Jose.

Hậu thế xin dùng chữ “hy sinh” để nói lên lòng tiếc thương với cố Hạ Sĩ Trần Văn Minh (họ Trần theo như lời thuật lại của cố Đại Úy QC Tổng Tham Mưu Trần Văn Hoàng). Dường như 1 tiếng đồng hồ trước đó, Thượng Sĩ QC Trần Chánh Tạo cũng đã tự sát tại phòng trực ban Bộ TTM chỉ cách ông Hoàng 2 thước. Ông Tạo (người di cư từ Bắc) đã gởi lời trăn trối cuối trên bàn “Em chết, Đại Úy nhớ cúng rượu cho em trong ngày giổ” !!!

“Khi trầm lặng nào phải tâm tư trống vắng” là câu hát của các sĩ quan QC khi trực chiến, khi về phép hay khi tuần tra. Sự im lặng của hậu bối hôm nay không phải để lãng quên, nhút nhát. Miền Nam không may đã có những lãnh đạo bạc nhược. Cái giá phải trả là sự hy sinh máu xương của quân dân. Trưa nay, con sẽ rót rượu thay cha cúng tế các vị, Ngũ Hổ Tướng và dân vô tội ở trận đánh Ngã Tư Bảy Hiền….Nguyện xin dân tộc VN thoát mê lầm, tối tăm để tìm con đường sáng giữ vững cơ đồ…

https://c1.staticflickr.com/4/3940/15621597525_aea24ceb3e_b.jpg

Người Quân Cảnh Cuối Cùng Chết Tại Bộ Tổng Tham Mưu

Lời giới thiệu: Giờ thứ 25 của ngày 30 tháng 4-1975, có một hạ sĩ quan Quân Cảnh của đại đội 1 tại Tổng Tham Mưu đã tự sát dưới chân cột cờ trước tòa lầu chính. Một Quân Cảnh còn sống đến hôm nay sẽ kể lại câu chuyện. Nhưng trước đó xin quý vị nghe qua về cuộc đời của chính tác giả: Anh Huỳnh Hồng Hiệp gốc Kiến Hòa, sinh sống tại Sài Gòn đã đầu quân vào binh chủng Quân Cảnh từ cấp binh nhì. Sau đó anh lên binh nhất rồi đi học lớp Hạ Sĩ Quan căn bản, trải qua lớp chuyên môn binh chủng rồi phục vụ tại Phú Quốc. Hàng ngày những hạ sĩ quan Quân Cảnh VNCH phải đối diện với 40,000 chiến binh cộng sản trong các trại giam. Đây là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn phức tạp và hiểm nghèo. Sau khi hiệp định Paris ký kết, trại tù binh giải tán, các tiểu đoàn Quân Cảnh của Phú Quốc trở về đất liền tham dự các buổi hành quân tảo thanh và bình định. Chiến dịch chấm dứt. Một số tiểu đoàn giải tán, binh sĩ chuyển qua Biệt Động Quân. Các hạ sĩ quan Quân Cảnh trong đó có thanh niên Kiến Hòa Huỳnh Hồng Hiệp phải vào Dục Mỹ huấn nhục. Vừa vất vả, vừa bị các quân nhân đơn vị bạn ghét Quân Cảnh nên kỳ thị phá phách. Nhưng rồi mọi thứ cũng trôi qua và ở trong câu chuyện cuối tháng Tư sau đây, xin mời quý vị theo chân người hạ sĩ quan Quân Cảnh gian truân của chúng ta trên đường từ Dục Mỹ về Sài Gòn cho đến ngày cuối tại Bộ Tổng Tham Mưu.

https://dongsongcu.files.wordpress.com/2016/05/bo-tong-tham-muu-qlvnch.jpg?w=671

Sau cơn hồng thủy 75, anh Huỳnh đã ở lại Sài Gòn rồi sau này mới vượt biên. Vì năm 75 chợt thấy mình yêu nước nên ở lại. Chuyến vượt biên những năm sau là thảm kịch gia đình. Nhưng đây lại là một câu chuyện khác. Hôm nay chúng ta chỉ nghe câu chuyện chấm dứt dưới chân cờ.

Riêng đối với các quân nhân Việt Nam Cộng Hòa đã chạy được qua ngả Tân Sơn Nhất vào tuần lễ cuối cùng. Nếu đi ngang qua cổng trại Trần Hưng Đạo của Bộ Tổng Tham Mưu thì sẽ thấy Trung sĩ Huỳnh đứng giữ trật tự. Suốt tuần lễ dài như cả trăm năm, anh vẫn đứng gác cho đến giờ phút cuối để các cấp trên di tản theo hệ thống quân giai. Bởi vì người trai Kiến Hòa đã không biết tại sao trong những giờ phút đó, anh lại chợt thấy mình yêu nước, yêu quân đội. Mà quân đội đối xử với anh có đẹp đẽ gì đâu?

Giao Chỉ San Jose.

http://www.quehuongngaymai.com/forums/showthread.php?216560

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s