Chiến thắng Xuân Lộc: Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn ngạo nghễ dù bị bức tử

on
https://bienxua.files.wordpress.com/2017/06/xe-tang-vc-bi-cac-chien-si-qlvnch-ban-ha-vao-nhung-ngay-thang-4-nam-1975.jpg?w=1000

Vann Phan

1. Dẫn nhập

Nhân kỷ niệm Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu năm nay của Miền Nam Tự Do, những người Việt Nam yêu chuộng tự do, dân chủ từ Nam chí Bắc, kể cả những người dân của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, lần đầu trong đời, tay vẩy lá cờ vàng ba sọc đỏ và mình khoác lên bộ quân phục người lính Cộng Hòa năm xưa với lòng ngưỡng mộ và hãnh diện vô biên, cùng kính cẩn nghiêng mình tưởng niệm hàng nghìn, hàng vạn chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã vị quốc vong thân, với ước vọng cao vời là đất nước Việt Nam được trường tồn và dân tộc Việt Nam, qua bao cuộc bể dâu, được hưởng đầy đủ những quyền tự do, dân chủ của một con người.

 Hoa Kỳ đã “tháo chạy” khỏi Miền Nam Tự Do và bỏ rơi đồng minh Việt Nam Cộng Hòa của họ không phải là vì các chiến sĩ Mỹ hèn nhát hay vô cảm với người bạn chiến đấu tại Miền Nam Việt Nam mà vì Quốc Hội Mỹ đã bị bọn phản chiến lũng đoạn và các nhà hoạch định chính sách Mỹ không nhìn thấy viễn tượng rằng, một khi đánh mất Miền Nam Việt Nam, tức xóa sổ nước Việt Nam Cộng Hòa, chẳng những nền tự do, dân chủ do nhiều đời tổng thống Mỹ dày công giúp gầy dựng tại phần đất này ở Ðông Nam Á bị tiêu tan mà thủy lộ quốc tế chạy từ Ðài Loan, Phi Luật Tân qua Thái Lan, Mã Lai Á và Indonesia tới Ấn Ðộ Dương, chẳng chóng thì chầy, sẽ bị chặn lại tại Biển Ðông, mà thế giới thường gọi là Biển Nam Hoa, tức South China Sea, do chính nhà cầm quyền trên cái lục địa mà họ đã lấy tên để đặt cho vùng biển quan trọng này gây ra. Chưa đầy nửa thế kỷ sau, lịch sử đã chứng minh việc Hoa Kỳ rút khỏi Miền Nam Việt Nam là một đại họa cho cuộc sinh tồn và quyền tự do lưu thông hàng hải của cả Hoa Kỳ lẫn các đồng minh dân chủ của họ từ Nhật Bản, Nam Hàn, Phi Luật Tân, Singapore, cho đến Thái Lan, và Ấn Ðộ.

Kỷ niệm Ngày Quân Lực năm nay, 42 năm sau khi Miền Nam Tự Do thất thủ vào tay quân xâm lược cộng sản từ Miền Bắc tiến vào để khởi đầu tiến trình nô lệ hóa dân tộc Việt Nam, lần lượt dưới ách cai trị độc tài, sắt máu của Bắc Bộ Phủ và Trung Nam Hải, những người Việt Nam yêu chuộng tự do tại quốc nội và trên khắp thế giới có quyền hãnh diện ôn lại một trong những chiến thắng lẫy lừng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hào trong cuộc chiến đấu thần thánh của quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa chống lại cuộc xâm lược bạo tàn của Cộng Sản Quốc Tế gần nửa thế kỷ qua, đó là chiến thắng Xuân Lộc, hào quang sau cùng của một quân đội bị bức tử.

Chính chiến thắng này đã, một lần nữa, vinh danh Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, một dội quân thiện chiến vào bậc nhất tại Á Châu vào hạ bán thế kỷ trước, đồng thời vạch rõ chân tướng của một “đồng minh tháo chạy” cũng như buộc các nhà báo thiên tả cùng các tác giả thân Cộng phải nghiêm chỉnh viết lại lịch sử nước Việt Nam Cộng Hòa và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

2. Chiến thắng Xuân Lộc: Vầng hào quang cuối của một quân đội bị bức tử

– Mặt trận Xuân Lộc:

Vào đầu Tháng Tư năm 1975, sau khi từng tỉnh một thuộc các Quân Khu 1 và 2 lần lượt bị Cộng quân đánh chiếm, Phan Rang và Xuân Lộc trở thành cửa ngõ để Cộng Sản Bắc Việt tiến vào Saigon trên hai Quốc Lộ 1 và 20. Thị xã Xuân Lộc thuộc tỉnh Long Khánh là vùng núi thấp, đồi cao và rừng thưa với các đồn điền cao su. Long Khánh giữ vị trí chiến lược quan trọng vì nằm trên giao điểm hai Quốc Lộ 1 và 20. Ðồng thời, Xuân Lộc lại nằm chặn trên đường giao liên giữa các chiến khu C và D của Việt Cộng, với các mật khu Cù Mi, Xuyên Mộc, Mây Tào, Ðất Ðỏ của Tỉnh Phước Tuy.

Giống như mặt trận Ban Mê Thuột trước đó, Cộng Sản Bắc Việt luôn dùng chiến thuật biển người để tấn công các cứ điểm của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ðể giải quyết chiến trường tại mặt trận Xuân Lộc, Cộng Sản Bắc Việt tung vào mặt trận Quân Ðoàn 4 gồm 3 Sư Ðoàn 6, 7 và 341 cùng các lực lượng pháo binh, chiến xa, phòng không hùng hậu và các đơn vị của Quân Khu 7. Mặt trận này do Thiếu Tướng Cộng Sản Hoàng Cầm làm tư lệnh, và Thiếu Tướng Hoàng Thế Hiệp làm chính ủy. Cộng quân đồng loạt mở cuộc tấn công từ 3 phòng tuyến ở ngã Ba Dầu Giây, thị xã Xuân Lộc và Gia Rai.

Về phía Việt Nam Cộng Hòa, có Sư Ðoàn 18 Bộ Binh (dưới quyền Chuẩn Tướng Lê Minh Ðảo, sau được vinh thăng thiếu tướng), gồm các Trung Ðoàn 43 (của Ðại Tá Lê Xuân Hiếu), 48 (của Trung Tá Trần Minh Công) và 52 (của Ðại Tá Ngô Kỳ Dũng), cùng các lực lượng Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân. Sau đó, một số đơn vị nữa được tăng phái cho Xuân Lộc, gồm có Tiểu Ðoàn 82 Biệt Ðộng Quân, Lữ Ðoàn 1 Dù (dưới quyền Ðại Tá Nguyễn Văn Ðỉnh, lữ đoàn trưởng, và Trung Tá Lê Hồng, lữ đoàn phó) gồm các Tiểu Ðoàn 1, 2, 8, 9 và Tiểu Ðoàn 3 Pháo Binh Dù (mặc dầu các chiến sĩ Dù chưa được nghỉ dưỡng sau khi rút từ Miền Trung về) cùng một đơn vị Thiết Giáp. Phần không yểm do Sư Ðoàn 3 Không Quân từ Cần Thơ đảm nhiệm. Tất cả các lực lượng trên đặt dưới quyền chỉ huy của Thiếu Tướng Tư Lệnh Lê Minh Ðảo, Ðại Tá Lê Xuân Mai, tư lệnh phó Sư Ðoàn 18 Bộ Binh, Ðại Tá Biệt Ðộng Quân Phạm Văn Phúc, tỉnh trưởng Long Khánh.

Tờ mờ sáng ngày 9 Tháng Tư, các lực lượng cộng quân pháo kích vào Thị Xã Xuân Lộc với hơn 3,000 quả pháo đủ loại khiến dân lành vô tội chết và bị thương vô số. Ðến 8 giờ sáng, pháo địch ngưng, Cộng quân tấn công vào thị xã nhưng gặp sức kháng cự mãnh liệt của Trung Ðoàn 43 và lực lượng Ðịa Phương Quân, nên đành phải “chém vè,” bỏ lại tại chỗ cả trăm xác lính Việt Cộng và nhiều xe tăng T-45 cùng PT-76 bị bắn cháy vì hỏa tiễn chống chiến xa M-72 và do Không Quân oanh tạc. Sáng ngày 10 Tháng Tư, Cộng Sản Bắc Việt dùng hai Sư Ðoàn 2 và 6 cùng lực lượng xe tăng ào ạt tấn công khắp bốn mặt vào Xuân Lộc. Quân trú phòng chống trả mãnh liệt, và hai bên tranh giành từng ngôi nhà, từng con đường, góc phố. Nhiều phòng tuyến có khi bị mất và lấy lại nhiều lần. Các phi tuần phản lực F-5 yểm trợ quân bạn bên dưới rất hữu hiệu. Cộng quân tổn thất nặng nề sau nhiều ngày giao tranh, khiến sau này chính Tướng Văn Tiến Dũng, trong quyển hồi ký nhan đề “Ðại Thắng Mùa Xuân,” cũng phải thú nhận.

Cac chien si TD9ND tran Xuan Loc thang 4 nam 1975

Ðến ngày 14 Tháng Tư, Lữ Ðoàn 1 Dù và Tiểu Ðoàn 3 Pháo Binh Dù được tăng cường cho mặt trận Xuân Lộc. Cả hai Sư Ðoàn 3 và 4 Không Quân tận dụng tất cả khoảng gần 100 trực thăng hiện có để chuyển quân Dù vào Xuân Lộc. Các đại bác của pháo đội Dù được trực thăng vận tải Chinook thả quanh Bộ Chỉ Huy Hành Quân Dù đóng gần Bô Tư Lệnh Sư Ðoàn 18 Bộ Binh. Hai tiểu đoàn Dù nhảy thẳng từ trên đầu địch để đánh chiếm Bảo Ðịnh trên Quốc Lộ 1, nơi hai trung đoàn địch thuộc Công Trường 6 đang tập trung chuẩn bị tấn công Bộ Tư Lệnh Sư Ðoàn 18 Bộ Binh. Ðồng thời, một tiểu đoàn Dù khác được trực thăng thả xuống khu vườn cây của cố Thống Tướng Lê Văn Tỵ và phần còn lại được thả vào Xuân Lộc để giải vây cho lực lượng Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân cùng Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu Long Khánh.

Từ ngày 12 đến 14 Tháng Tư, Cộng quân mở cuộc tấn công mạnh vào Trung Ðoàn 52 tại Ngã Ba Dầu Giây bằng pháo xe tăng hùng hậu và biển người. Với hỏa lực và quân số vượt trội của Cộng Sản Bắc Việt, phòng tuyến của Trung Ðoàn 52/Sư Ðoàn 18 Bộ Binh trên Quốc Lộ 1 từ Kiệm Tân đến ấp Phan Bội Châu lần lượt bị tràn ngập.

Chiều ngày 15 Tháng Tư, cuộc chiến trở nên vô cùng ác liệt ngay tại xã Dầu Giây, ngã ba Quốc Lộ 1 và 20 giữa Chiến Ðoàn 52 (do Ðại Tá Ngô Kỳ Dũng chỉ huy), gồm Trung Ðoàn 52 và Ðịa Phương Quân Tiểu Khu Kiệm Tân, Long Khánh với Quân Ðoàn 4 Cộng Sản Bắc Việt, trong đó có cả Sư Ðoàn 341 vừa từ Thanh Hóa vào và do Tướng Trần Văn Trà trực tiếp chỉ huy thay Tướng Hoàng Cầm, sau khi Tướng Hoàng Cầm “nướng” quá nhiều quân mà không chiếm được Xuân Lộc. Trong trận chiến long trời, lở đất này, mỗi người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã phải chống chọi với 10 quân Bắc Việt có pháo xe tăng hùng hậu yểm trợ, khiến Chiến Ðoàn 52 bị thiệt hại nặng, các chiến sĩ thiết giáp, pháo binh và bộ binh Việt Nam Cộng Hòa bị tổn thất nặng nề.

Ðêm 15 Tháng Tư, Trung Tướng Nguyễn Văn Toàn, tư lệnh Quân Ðoàn 3, được Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa cho phép, đã ra lệnh sử dụng loại bom khổng lồ Daisy Cutter có sức tàn phá và khả năng sát thương mãnh liệt chưa từng thấy. Ngày hôm sau, lúc 10 giờ sáng, Bộ Tư Lệnh Quân Ðoàn 3 được báo cáo về rừng người, chiến xa và dại pháo Cộng Sản Bắc Việt tập trung trong thị xã Dầu Giây để chuẩn bị tiến về Saigon, sau khi đã đè bẹp Chiến Ðoàn 52 trước đó. Trung Tướng Nguyễn Văn Toàn ra lệnh Không Quân từ phi trường Tân Sơn Nhứt chở 2 quả bom Daisy Cutter, mỗi quả cân nặng 15,000 cân Anh, thả xuống Ngã Ba Dầu Giây, vùng tập trung quân Cộng Sản Bắc Việt sau khi Chiến Ðoàn 52 tan rã, khiến gần 10,000 quân Bắc Việt cùng xe tăng và pháo binh đang di chuyển trên Quốc Lộ 20 bị tiêu diệt gọn.

Sau đó, vì không nuốt trôi được Xuân Lộc trong khi phải chịu tổn thất hết sức nặng nề, các đơn vị chủ lực Cộng quân được lệnh rời bỏ Xuân Lộc, dùng Quốc Lộ 20 tiến về Biên Hòa. Nhận định tình hình với Biên Hòa sẽ là mặt trận kế tiếp, ngày 20 Tháng Tư, Tướng Toàn ra lệnh bỏ Long Khánh và ra lệnh cho Sư Ðoàn 18 Bộ Binh rút về Biên Hòa. Ðể rút quân, các lực lượng chiến đấu dùng Liên Tỉnh Lộ 2, phát xuất từ Tân Phong, Long Giao rút về Phước Tuy, với ba cánh quân Sư Ðoàn 18 Bộ Binh, Tiểu Khu Long Khánh và Ðịa Phương Quân-Nghĩa Quân, cùng đơn vị Dù.

Qua 12 ngày giao tranh ác liệt, phòng tuyến Xuân Lộc vẫn đứng vững, bằng xương máu của các chiến sĩ Sư Ðoàn 18 Bộ Binh, Lữ Ðoàn 1 Dù, Biệt Ðộng Quân, Thiết Giáp, Pháo Binh, Không Quân cùng các lực lượng Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân tiểu khu. Người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không hề bị khuất phục trước biển người, mưa pháo, cùng tiếng gầm rú của xe tăng T-54 cày xé quê hương. Trong giờ phút gian nguy đến cùng cực, người chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn bình tĩnh cầm khẩu M-72 đứng chờ xe tăng Việt Cộng đến thật gần mới nhả đạn.

Và đây, oái oăm thay, cũng là chiến thắng sau cùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước khi quân đội này bị bức tử vào ngày 30 Tháng Tư năm 1975.

– Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa ngời sáng với chiến công sau cùng

Chiến thắng Xuân Lộc được coi là chiến công sau cùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước khi quân đội này bị buộc phải tan hàng mặc dù họ chưa bao giờ đầu hàng địch quân sau khi tân Tổng Thống Dương Văn Minh, vị tổng thống cuối cùng và không do dân bầu của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, ra lệnh cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phải buông súng vào trưa ngày 30 Tháng Tư năm 1975. Quyết định của Ðại Tướng Minh tuy tránh được một cuộc đổ máu vô ích giữa Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và quân đội Cộng Sản Bắc Việt trong cái ngày tàn của cuộc chiến đó nhưng đã làm cho 5 vị tướng lãnh kiêu hùng của quân đội ấy, là Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ, và Phạm Văn Phú, cùng với Trung Tá Cảnh Sát Nguyễn Văn Long tự sát để bảo toàn danh tiết, trong khi, sau đó, Ðại Tá Hồ Ngọc Cẩn, tỉnh trưởng kiêm tiểu khu trưởng Chương Thiện, đã cùng các chiến hữu của mình chiến đấu đến viên đạn cuối cùng cho đến khi bị địch bắt và xử tử. Trong lịch sử cổ kim, liệu có một quân đội nào trên thế giới cung cấp đủ 7 vị tướng quân, vào cùng một thời điểm, để cùng tuẫn tiết và hy sinh tánh mạng với mục đích bảo tồn danh dự quân đội và tạ tội cùng quốc dân trước cảnh nước mất, nhà tan như thế hay không?

Sau trận thư hùng quyết tử trên ngọn đồi máu 1062 Thường Ðức để giành lấy chiến thắng trong bối cảnh rõ ràng là đồng minh Hoa Kỳ đang dần dần “tháo chạy” khỏi Việt Nam, Quân Lực Việt Nam đã bị dồn vào chân tường khi quân viện từ Ngũ Giác Ðài bị cắt giảm dần song song với việc cắt bớt kinh viện từ Hoa Thịnh Ðốn dưới áp lực của một Quốc Hội Mỹ đang cần tới lá phiếu của phe phản chiến. Sau gần một thế kỷ chiến tranh liên miên dưới thời Pháp thuộc và Nhật thuộc, điều hiển nhiên là cả Bắc và Nam Việt Nam đều xác xơ và không có bên nào đủ tài nguyên để đánh nhau thêm nữa nếu không được các lực lượng khác từ thế giới bên ngoài hà hơi, tiếp sức và hỗ trợ. Trong khi phía Cộng Sản Bắc Việt vẫn còn có sự yểm trợ cực kỳ to lớn từ các đồng minh Liên Sô, Trung Cộng, Bắc Hàn và Cuba của họ, phía Miền Nam Tự Do lại bị người bạn đồng minh duy nhất còn lại, là Hoa Kỳ, phản bội và bỏ rơi vì nội bộ lủng củng cũng có, vì cái nhìn thiển cận về chiến lược cũng có, và vì những nhận định sai lệch về khả năng cùng ý chí chiến đấu chống Cộng của quân và dân Miền Nam Việt Nam cũng có. (1)

Cac chien si SD18BB vung tay sung tai Xuan Loc

3. Trận Xuân Lộc để lộ chân tướng của một ‘đồng minh tháo chạy’

Trận Xuân Lộc, với chiến thắng lẫy lừng của các chiến sĩ Sư Ðoàn 18 Bộ Binh dưới quyền chỉ huy của Tướng Lê Minh Ðảo cùng các đơn vị bạn, như Lữ Ðoàn 1 Dù, Biệt Ðộng Quân, Thiết Giáp, Không Quân, Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân, cho thấy Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn đứng vững trong mọi tình huống ngặt nghèo, miễn là đồng minh Hoa Kỳ vẫn tiếp tục hỗ trợ quân bạn về mặt tài chánh và quân trang, quân dụng như những ngày đầu sau khi Hiệp Ðịnh Paris 1973 được ký kết. Rủi thay, chính phủ Hoa Kỳ – chứ không phải quân đội Hoa Kỳ – vị chịu áp lực nặng nề của phe phản chiến Mỹ, đã nhất quyết phủi tay để “tháo chạy” (2) khỏi Việt Nam sau gần hai thập niên can thiệp mạnh mẽ, đôi khi còn quyết liệt tới độ trực tiếp nhúng tay vào một cuộc đảo chánh để sát hại vị nguyên thủ quốc gia của một đồng minh vừa trung thành vừa kiên cường tại Ðông Nam Á này, chỉ vì nhà lãnh đạo Miền Nam Tự Do lúc đó (1963) không muốn người bạn đồng minh lấy mất quyền tự do quyết định vận mạng của dân tộc mình. Việc bỏ rơi Việt Nam đã khởi sự lộ rõ kể từ sau Hiệp Ðịnh Paris 1973, lúc mà Hoa Kỳ đã nhận lại được tất cả các tù binh chiến tranh từng bị Cộng Sản Bắc Việt giam giữ trong cuộc chiến.

Việc Hoa Kỳ, vào những ngày tàn của cuộc chiến, có thêm loại bom Daisy Cutter (Bạch Cúc), với sức tàn phá khủng khiếp chỉ sau loại bom nguyên tử cỡ nhỏ và sẵn sàng đem ra dùng tại Việt Nam, nhưng lại chỉ cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa sử dụng có 2 trái trong tổng số 11 trái mà họ đã đem qua để dùng trong trận chiến Xuân Lộc, một lần nữa, cho thấy Quốc Hội và chính phủ Hoa Kỳ quyết tâm hy sinh người bạn đồng minh chí cốt hoàn tất kế hoạch của mình tại Ðông Nam Á là một mình “tháo chạy” về nước, mặc dù nước Mỹ vẫn còn thừa khả năng cung cấp kinh viện và quân viện để giúp người bạn đồng minh đó sống còn. (3)

4. Chiến thắng Xuân Lộc buộc lịch sử Việt Nam Cộng Hòa và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phải được nghiêm chỉnh viết lại

Ngày nay, khi mọi cảm xúc ban đầu về sự kết thúc đột ngột và đau thương của cuộc Chiến Tranh Việt Nam đã phai dần và khi các nhà viết quân sử cùng các sử gia, nhờ tham khảo được vô số hồ sơ mật đã được giải mã cùng nhiều bí ẩn trong cuộc chiến bắt đầu được đưa ra ánh sáng, cũng chính là lúc các sử gia đó phải khởi sự viết lại lịch sử Việt Nam thời cận đại cũng như bộ quân sử Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa để đem lại công bằng và giúp đánh giá đúng mức công và tội của hai chế độ Việt Nam Cộng Hòa và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa – mà hiện nay là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – trong và sau cuộc Chiến Tranh Việt Nam.

Những quan điểm và thành kiến cố hữu về hai phía Nam và Bắc Việt Nam trong cuộc chiến tranh vừa qua cần được viết lại cho nghiêm chỉnh và khách quan hơn bao gồm huyền thoại Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản Việt Nam gây ra cuộc nội chiến Nam-Bắc tương tàn vì yêu nước thương nòi; huyền thoại “Bộ Ðội Cụ Hồ” một mình có khả năng đánh thắng một hơi bốn “đế quốc” xâm lược Tàu-Pháp-Nhật-Mỹ; huyền thoại chính phủ Cộng Sản ở Miền Bắc lúc nào cũng thanh liêm và thương xót dân nghèo hơn chính phủ dân chủ tự do ở Miền Nam; và thành kiến cho rằng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thiếu khả năng và tinh thần chiến đấu. (4)

Các nhà báo và các nhà viết sách, tương tự như thế, cũng được tha thiết yêu cầu hãy tỏ ra công bằng hơn khi viết về những nhân vật và biến cố liên quan tới cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Ðặc biệt, những thành phần này phải biết ăn năn, hối lỗi, hay ít ra thì cũng phải biết phục thiện đôi chút khi các sự thật lịch sử mới được phanh phui ngày nay khiến những suy nghĩ và lập luận của họ trước đây trở nên sai sự thật hoặc lố bịch. Ðặc Biệt, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, thực thể xứng đáng được nhân dân Việt Nam và cộng đồng nhân loại yêu chuộng tự do, dân chủ “phong thánh,” không hề cần được khen ngợi một cách thiên vị mà chỉ muốn được mọi người đánh giá lại một cách trung thực thôi, kể cả những gì được viết về họ trong các bộ sách giáo khoa tại các học đường Mỹ hiện nay. (5)

Bo binh va thiet giap hanh quan

5. Thay lời kết

Nhân kỷ niệm Ngày Quân Lực 19-6 năm 2017, quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa bày tỏ lòng ngưỡng mộ sâu xa trước công lao và các chiến công hiển hách của các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa nói chung, bao gồm cả các chiến sĩ Cảnh Sát Quốc Gia, Nghĩa Quân và Xây Dựng Nông Thôn, những kẻ đã đem chính máu đào của mình tô thắm lá cờ vàng ba sọc đỏ thân thương của tổ quốc cho tới những giây phút tuyệt vọng sau cùng vì “mãnh hổ nan địch quần hồ,” một mình Việt Nam Cộng Hòa không thể nào đủ sức chống lại toàn thể khối Cộng Sản Quốc Tế được sau khi đồng minh Mỹ duy nhất còn lại đã tháo chạy. (6)

Giờ đây, 42 năm đã trôi qua kể từ ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tan rã, để rồi đất nước Việt Nam – không những chỉ có Miền Nam Việt Nam mà luôn cả Miền Bắc Việt Nam – cùng đắm chìm trong ách cai trị độc tài, tàn ác của đảng Cộng Sản Việt Nam trước khi đảng này, đang bị kiệt quệ vì bất tài, ăn tiêu xa xỉ và tham nhũng, đành dâng toàn bộ đất nước Việt Nam cho Trung Cộng căn cứ vào Thỏa Hiệp Thành Ðô mà hai đảng cộng sản Trung Quốc và Việt Nam đã bí mật ký kết với nhau hồi năm 1990, với năm 2020 là kỳ hạn sau cùng để Việt Nam trở thành chủng tộc thứ 6 trong 6 chủng tộc, là Mãn, Mông, Hồi, Tạng, Việt và Hán, thống nhất dưới quyền lãnh đạo của các lãnh tụ Trung Nam Hải, những vị chúa tể mới của một Ðế Quốc Ðại Hán Trung Hoa bao la, với lãnh thổ nới rộng thêm theo trục Nam-Bắc, kéo dài từ Mũi Cà Mau cho tới tận biên giới Tây Bá Lợi Á (Siberia) của Nga.

Một lần nữa, những người công dân yêu nước của Việt Nam ngậm ngùi kỷ niệm ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu lịch sử và kính cẩn nghiêng mình trước anh linh của hằng trăm nghìn chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã vị quốc vong thân để bảo vệ nền tự do, dân chủ và sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, từ vùng núi rừng Trường Sơn heo hút cho tới các quân đảo Hoàng Sa và Trường Sa xa xăm trên Biển Ðông.

Nếu chiều hướng hiện tại không thay đổi tại Việt Nam, Biển Ðông, Trung Cộng, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Nam Hàn, Úc, Ðài Loan, Phi Luật Tân, Singapore, Ấn Ðộ… một trong hai viễn cảnh này sẽ diễn ra:

Một là, trường hợp cả Hoa Kỳ cùng các đồng minh Thái Bình Dương của họ chịu nhượng bộ Trung Cộng và bằng lòng xin phép cường quốc cộng sản này hầu được quyền sử dụng thông lộ South China Sea để từ Thái Bình Dương đi qua Án Ðộ Dương, thế giới sẽ hòa bình dưới ách thống trị của Ðảng Cộng Sản Trung Hoa từ Trung Nam Hải;

Hai là, trường hợp Hoa Kỳ và các đồng minh cương quyết ngăn chặn Trung Cộng để giữ cho South China Sea còn là một thủy lộ quan trọng cho tự do lưu thông quốc tế như từ bao thế kỷ qua thì chiến tranh sẽ không thể nào tránh khỏi, và Thái Bình Dương sẽ loang máu các chiến sĩ Hoa Kỳ cùng hai đồng minh Nhật Bản và Úc thân thiết của họ, và không chừng còn loang máu của các chiền sĩ Nam Hàn, Phi Luật Tân, Singapore, Ðài Loan và cả Ấn Ðộ nữa.

Khi viễn cảnh này trở thành hiện thực, thế giới hãy nhớ rằng, nửa thế kỷ trước đây, máu đào của các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã từng đổ ra vì cùng chung lý tưởng với các chiến sĩ Thế Giới Tự Do của ngày hôm nay…



Ghi chú:

(1) Ða số những tác giả viết sách về Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn ưa nêu trận đánh với Việt Cộng tại Ấp Bắc ở Mỹ Tho hồi đầu năm 1963 để chê bai quân đội này. Họ đâu có biết rằng, trước cuộc Tổng Công Kích Tết Mậu Thân 1968 của Cộng Sản Bắc Việt, Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa – và sau đó là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa – vì bị đồng minh Hoa Kỳ cố tình trang bị yếu kém để dễ khống chế và vì thiếu kinh nghiệm chiến trường so với bộ đội Cộng Sản (với hàng chục năm kháng chiến chống Pháp) nên đôi khi đã không thể đương đầu nổi với các lực lượng tấn công, có lúc đông hơn gấp 4, 5 lần quân bạn. Tuy nhiên kể từ sau biến cố Tết Mậu Thân 1968, khi tất cả các đơn vị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đều được võ trang bằng súng trường M-16, chiến xa M-48, trọng pháo 155mm, oanh tạc cơ B-57 và phản lực chiến đấu cơ F5-E, quân đội này đã tự mình đứng vững mà không cần quân Mỹ trợ chiến và rồi tạo chiến thắng trong hầu hết các cuộc hành quân và phản công quân Cộng Sản Bắc Việt, từ cuộc hành quân Toàn Thắng 43 vào Cambodia, cuộc tử thủ tại An Lộc, cuộc giao tranh tại Kontum và cuộc tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị hồi năm 1972 cho đến cuộc thư hùng Nam-Bắc tại Thường Ðức hồi năm 1974 và cuộc tử thủ phòng tuyến Xuân Lộc hồi năm 1975. Ðiều rủi ro nhất vẫn là, giữa lúc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã trưởng thành trong khói lửa và đang trở thành một đội quân tinh nhuệ bách chiến, bách thắng tại Á Châu thì lại bị đồng minh Hoa Kỳ phản bội và bỏ rơi nửa chừng để cho Cộng Sản quốc tế chiến thắng.

(2) Chữ dùng của Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng, cựu phụ tá tái thiết của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, trong một quyển sách khác nhan đề “Khi Ðồng Minh Tháo Chạy” (2005) mà ông là tác giả.

(3) Trong cuốn “Palace File (Harper & Row Publishers xuất bản, 1986, và được dịch ra tiếng Việt với nhan đề “Hồ Sơ Mật Dinh Độc Lập”), tác giả Nguyễn Tiến Hưng, phụ tá thân cận của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, nói về  mối bang giao Việt-Mỹ trong những năm cuối cùng của cuộc Chiến Tranh Việt Nam, nhất là những biến cố xoay quanh cuộc hoà đàm và Hiệp Định Paris 1973, đặc biệt đưa ra những mật thư giữa Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và các Tổng Thống Mỹ Richard NixonGerald Ford, từ 1971 đến 1975, xác nhận Mỹ cam kết yểm trợ mạnh mẽ cho Việt Nam Cộng Hòa, nhưng rút cục Mỹ lại bỏ rơi Miền Nam Tự Do vào tay cộng sản quốc tế.

(4) Miền Nam Tự Do và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã thua trận không phải vì thiếu khả năng và ý chí chiến đấu chống Cộng mà vì bị khủng hoảng tâm lý khi biết người bạn đồng minh duy nhất của mình là Hoa Kỳ thế nào cũng bỏ rơi mình. Tình trạng suy sụp tinh thần đó khởi sự ngay khi Hoa Kỳ tìm mọi cách thương thuyết với Cộng Sản Bắc Việt và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để chấm dứt cuộc Chiến Tranh Việt Nam và việc Hoa Kỳ tiến hành kế hoạch Việt Nam Hóa Chiến Tranh sau cuộc Tổng Tấn Công Tết Mậu Thân 1968 của quân cộng sản. Tình trạng “mất tinh thần” của quân và dân Miền Nam Việt Nam càng thêm trầm trọng khi kinh viện và quân viện của Mỹ dành cho Việt Nam Cộng Hòa bị Quốc Hội Mỹ thiên tả cắt dần rồi cắt hẳn vào những ngày đầu của năm 1975. Họa vô đơn chí, sau khi Ngoại Trưởng Việt Nam Cộng Hòa Vương Văn Bắc mới thuyết phục được Quốc Vương Faisal bin Abdulaziz Al Saud của Ả Rập Saudi chịu viện trợ cho Miền Nam Tự Do mỗi năm 500 triệu Mỹ kim để tiếp tục chiến đấu chống chủ nghĩa cộng sản vô thần mà người Hồi Giáo rất căm ghét, nhà vua bất ngờ bị ám sát vào ngày 25 Tháng Ba năm 1975, khiến quân và dân Việt Nam Cộng Hòa đành tuyệt vọng.

(5) Kể từ khi quyển “A Better War” về cuộc Chiến Tranh Việt Nam của Lewis Sorley ra đời hồi cuối thập niên 1980 đến nay và quyển “Ride The Thunder” (đã được dựng thành phim) của Richard Botkin (2009) về khả năng chiến đấu siêu đẳng của một đơn vị Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Hòa, khuynh hướng phê phán trung thực hơn về khả năng và tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã được thể hiện. Trước đó, hầu hết các sách sử viết về cuộc Chiến Tranh Việt Nam và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đều mang tính thiên vị phe Cộng Sản hay ít ra cũng thiếu khách quan, kể cả những bộ sách như “Decent Interval“của Frank Snepp (1977), “Self-Destruction” của Cecil B. Currey (1981), “A Bright Shining Lie” của Neil Sheehan (1988)…

(6) Các tài liệu lịch sử mới nhất cho thấy, kể từ đầu thập niên 1950, Trung Cộng và Liên Xô đã bí mật đưa hàng chục nghìn quân chí nguyện và cố vấn vào các đơn vị cộng sản Việt Nam để trợ giúp họ trong các hoạt động chiến đấu và tiếp vận, từ tiền tuyến đến hậu phương. Thành thử, ngay cả chiến thắng Ðiện Biên Phủ trước quân đội Pháp hồi Tháng Năm năm 1954 – mà Cộng Sản Bắc Việt vẫn luôn rêu rao là do chiến công của riêng họ – thật ra vẫn là chiến thắng chung của hai quân đội cộng sản Việt-Trung, mà nhà chỉ huy quân sự “nhất tướng công thành vạn cốt khô” Võ Nguyên Giáp đã được các đồng chí Trung Quốc tế nhị nhường công. Trong cuộc xâm lược Việt Nam Cộng Hòa 6 năm sau đó, ngoài quân Trung Cộng và Liên Sô ra, chí nguyện quân từ các nước cộng sản “anh em” khác, như Cuba và Bắc Hàn, cũng đã đóng góp xương máu vào việc yểm trợ đắc lực cho bộ đội cộng sản Bắc Việt, trong đó có các phi công Trung Cộng và Liên Sô trong các cuộc kịch chiến với phi cơ Mỹ cũng như các lính phòng không Liên Xô, Cuba và Bắc Hàn tại những ụ súng và giàn hỏa tiễn phòng không chống máy bay của Không Lực Mỹ và Không Lực Việt Nam Cộng Hòa. Chính phía Trung Cộng, khi đem quân đánh kẻ đệ tử vong ân, bội nghĩa Cộng Sản Bắc Việt từ đất liền cho tới biển khơi, đã tiết lộ những trợ giúp lớn lao không có gì sánh nổi mà họ đã dành cho phía Cộng Sản Bắc Việt suốt 3 thập niên chiến tranh để đòi được đền bù xứng đáng, không phải chỉ bằng tiền bạc mà còn bằng lãnh thổ trên đất liền cùng các đảo mà Cộng Sản Việt Nam tuyên bố có chủ quyền trên Biển Ðông.

http://www.nguoi-viet.com/cuu-chien-binh/ccb-chien-thang-xuan-loc-quan-luc-viet-nam-cong-hoa-van-ngao-nghe-du-bi-buc-tu/

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s