Hè Lại Về Nhưng Không Quên Mùa Hè Đỏ Lửa Năm Xưa

HPARIS13

Mỗi Năm Đến Hè Lòng Man Mát Buồn‘ là lời hát thât nên thơ của bài ‘Nỗi Buồn Hoa Phượng’ trong thời bình. Dù chiến tranh đã đi qua, nhưng đối với một số người trong chúng ta thì ‘Mỗi Năm Đến Hè Lòng Ray Rức Buồn. Chưa bao giờ hết, H. thấy thấm thía với câu nói trên. Đối với những ai hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp từng là nạn nhân của thời cuộc, của cuộc chiến huynh đệ tương tàn trong ngót mấy chục sau khi QLVNCH đã ra đời sau hiệp định Genève ký ngày 20 tháng 7 năm 1954 phân rõ Bắc Nam ranh giới ở vĩ tuyến 17 như Bắc và Nam Hàn sau đệ nhị thế chiến. Miền Bắc theo chủ nghĩa CS và Miền Nam thiên về chính nghĩa quốc gia. Viết về Bến Hải, H. bổng nhớ câu thơ dí dỏm mà ông cậu H. từng xăm trên ngực mình với lòng hãnh diện tràn trề và từng kể vui với H. :

Lấy Xác Cộng Xây Thành Bến Hải
Nhổ Râu Hồ Làm Bàn Chảy Đánh Răng


Thiệt hum? Thấy ghia! Bàn chải này đánh răng chắc răng sâu hết. Vả lại, gia đình H. có kể lại là râu ông Hồ thì người dân miền Nam yêu chuộng tự do rất thích so sánh với ‘Rừng Lá Thấp‘ phụ nữ thì làm bàn chải thế nào đây? Chắc là bàn chải chùi WC công cộng rồi! Để nghiêm chỉnh trở lại thì, lịch sử là những sự kiện xảy ra trong quá khứ theo trình tự thời gian. Theo Hàn, nó đồng nghĩa với kỷ niệm. Mà nghĩ Kỷ Niệm thì khi vui khi buồn. Đương sự được sinh ra trong một gia đình với truyền thống VNCH nên quan điểm thiếu khách quan. Nhưng H. cảm thấy rất tự hào về công lao của các bậc tiến bối đã bỏ mình để bảo vệ tổ quốc 40 năm về trước. Theo GĐ Hàn thì trong trận chiến dầu sôi lửa bỏng mùa hè năm ấy, Trần Thiện Thanh đã sáng tác ra những bài hát để đời và với nhiều biểu ngữ thật cảm động : ‘Bình Long Anh Dũng, KonTum Kiêu Hùng, Trị Thiên Vùng Dậy!’ đã dấy động lòng yêu nước của quân dân miền Nam quyết lòng Bất Cộng Đái Thiên với con người CS.

Viết tới đây, H. bỏng nhớ tới bài thơ bất hủ của Lý Thường Kiệt trong Lịch Sử :

Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

An Loc anh dung 1972.jpg
Tiếc thay sự phản bội của Hoa Kỳ với sự tháo chạy không lấy làm vinh quang cho lắm đã tạo điều kiện cho ngày quốc hận 30/04 đối với 1 số người VN… Vâng thì cha Võ Văn Kiệt đã từng nhìn nhận ngày 30/04 có hàng triệu người vui thì cũng có từng ấy người buồn. Và có thể có người trong các bạn cũng đồng suy nghĩ như tôi : dĩ nhiên là một ngày buồn quá khứ dù thời gian có lặng lẽ trôi qua, năm này qua năm kia… Giờ đây lại một mùa hè nơi xứ lạ quê người, ngót 40 năm sau, xin chia sẽ cùng mọi người tâm tư của một cựu chiến binh mỗi khi nhớ lại kỷ niệm đau lòng khó quên dù thời gian : Mùa Hè Đò Lửa 1972. HPARIS13

Những ngày nắng nóng nung người của mùa Hè đến rồi qua đi, để lại một chút gì man mác khơi từ dòng dĩ vãng 39 năm về trước. Dù thời gian đã trôi xa hơn nửa đời người, nhưng vẫn còn vương đọng những dấu vết tang thương và in hằn niềm đau trong ký ức … Một mùa Hè mà cả quê hương ngập chìm trong biển lửa, khắp Miền Nam Việt Nam chỉ có một màu đỏ của máu và lửa … Máu của người dân lành, trẻ thơ vô tội vương vãi mọi nơi … Máu của Người Lính VNCH loang đỏ cả quê hương để bảo vệ hai chữ “Tự Do” trên từng phần đất mẹ … Máu của lũ cộng sản xâm lược tuôn đổ để đền lại tội ác cho ngọn lửa vô thần, bạo tàn mà bọn chúng đã mang vào định thiêu hủy Miền Nam Việt Nam … Một mùa Hè cuối đáy điêu linh, tang tóc nhất trong suốt chiều dài cuộc chiến ý thức hệ trên quê hương … Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 !

Cac chien si QLVNCH ban ha chien xa T54 cua vc tai Quang Tri nam 1972.jpg

Trưa ngày 30/03/1972, bọn CSBV ào ạt đưa quân và chiến xa vượt sông Bến Hải tấn công thị trấn Đông Hà, một thành phố cực Bắc của Miền Nam Việt Nam, mở đầu cho một trận chiến lớn nhất, tàn khốc nhất, tang thương nhất trong cuộc chiến “Quốc_Cộng”. Ngày 01/05, CSBV đưa lực lượng tương đương sáu sư đoàn tấn công thành phố Quảng Trị … Người dân hốt hoảng, kinh hoàng bồng bế, dìu dắt nhau chạy loạn đã bị bọn cộng sản khát máu giết chết bằng những quả đạn pháo hận thù … máu và xác người tung tóe trên một đoạn đường thuộc Quốc Lộ 1 từ Mỹ Chánh ra Quảng Trị, gần 2,000 thường dân đã bị bọn CSBV “giải phóng” tan xác trên “Đại Lộ Kinh Hoàng” dài khoảng 9 cây số này. Lũ cộng sản khát máu được cầm đầu bởi Hồ Chí Minh, một tên tội đồ dân tộc đã bưng bít, mị dân bằng chiêu bài “Chống Mỹ cứu Nước”, “Giải phóng Miền Nam” đã gây một cuộc chiến tương tàn trong suốt 20 năm, giết hại dân lành vô tội bằng mọi thủ đoạn trong mưu đồ thôn tính nửa phần còn lại của đất nước để bành trướng chủ nghĩa cộng sản theo lệnh quan thầy Nga Sô và Trung Cộng.

Sau 4 tháng 16 ngày bước trong lửa đạn, hít thở khói thuốc súng và cát bụi, tiến lên dưới những trận mưa pháo kinh hồn … Quân Lực VNCH nói chung, Người Lính Cọp Biển TQLC nói riêng đã hiên ngang, anh dũng cắm ngọn cờ chiến thắng trên hoang tàn đổ nát vào sáng ngày 16/09/1972, chấm dứt trận chiến phản công, tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị và kết thúc trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa kinh hồn kéo dài suốt 5 tháng rưởi tang trắng và máu đỏ cả quê hương.

Quoc ky VNCH duoc cac chien si TQLC cam tren co thanh Quang Tri sau khi duoc quan ta chiem lai

 

Trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 là một trận chiến tàn khốc nhất trong 20 năm chinh chiến, hằng chục ngàn thường dân vô tội đã chết vì ngọn lửa bạo tàn, hận thù của chủ nghĩa cộng sản vô thần, khát máu được những người “bộ đội” đi “giải phóng” mang từ Bắc vào định thiêu hủy Miền Nam Việt Nam … Người dân chết trong buổi ăn, chết trong giấc ngủ, chết trong lúc chạy loạn, chết trong lúc đang mang tang trắng bên quan tài của người thân …! Lửa khắp nơi nơi … Lửa lan tràn trên từng con đường, góc phố … Lửa cháy từ thôn quê ra đến thị thành … Lửa đốt tan bóng tối của màn đêm … Lửa từ dòng sông Bến Hải cháy dài đến tận Mũi Cà Mau …! Các quốc gia trên thế giới và ngay cả bọn CSBV đều nghĩ rằng không ai có thể dập tắt được ngọn lửa “hỏa ngục” này, nhưng tất cả đã lầm … Ngọn lửa kinh hồn đó đã bị Người Lính VNCH đem thân xác dập tắt, lấy máu hồng tưới cho tàn lụi, đập tan giấc mộng ngông cuồng của lũ CSBV nói riêng và khối Cộng sản Quốc Tế nói chung.

Người Lính VNCH nhận lãnh sáu chữ “Tổ Quốc – Danh Dự -Trách Nhiệm” đã chấp nhận hy sinh tất cả để bảo vệ hai chữ “Tự Do” cho quê hương, dân tộc. Gom tất cả từ ngữ trong kho tàng văn chương Việt Nam … Tôi chỉ tìm được mười chữ với đầy đủ ý nghĩa cao quý để cảm ơn sự hy sinh cao cả của các anh :

“TỔ QUỐC GHI ƠN”
“VINH DANH TƯỞNG NIỆM TRI ÂN”
Người Lính Việt Nam Cộng Hòa.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s