Mùa đi tù!

on

Thanh Thản Nhiên

-Tại sao gọi thế?

-Dạ, gọi thế cũng được chớ sao lại không!

Là bởi như vầy! Trong ba trăm sáu mươi lăm ngày, các quốc gia luôn có các ngày lễ trọng đại cho dân chúng tưởng niệm, mang ơn như mùa lễ Giáng Sinh, lễ Phật Đản, Vu Lan và mùa Phục Sinh v..v.. để chúng ta có dịp chào đón, chuẩn bị rồi vui mừng suốt tháng. Còn mùa “ Đi tù “ của các chiến binh bại trận kéo dài liên miên đến bây giờ vẫn còn tiếp diễn. Nó làm người trong cuộc lẫn ngoài cuộc đau buồn suốt năm, tháng không nguôi. Vậy thì với ý nghĩ nông cạn hay lớp ba trường làng của người viết tôi thấy…đúng!

Vì sao mà Chúa sống lại ta vui mừng. Còn người bị tù ra đi không biết ngày về, nếu ta không buồn thì không phải con người hoặc kẻ đó có trái tim .. sắt đá. Nhưng nhạc sĩ TCS còn nghĩ cảm sâu xa hơn khi ông ca tụng sỏi đá như vầy “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau“. Chúng còn biết buồn khi không được gần kề huống chi con người. Hai hình ảnh vui, buồn luôn đi ngược chiều dù rằng ta vẫn nói “vui buồn có nhau“. Trong trận đá banh, hễ anh thắng thì phe kia phải thua chớ có ai cùng thắng một lượt. Phút cuối hai đội ngang ngửa nhau vẫn phải đá phạt đền để biết ai đoạt cúp chớ. Cũng giống như thế người trong cuộc nếm mùi đau khổ, kẻ sống bên cạnh có sung sướng chi mô! Và người đó là tôi!

Chồng tôi nhờ hồng ân Tam Bảo che chở nên không bị đi học tập mà chồng chị tôi lại vướng vòng cải tạo ba năm. Em chị đã an phận của nó, còn đàn chị thì long đong như lục bình trôi theo nước lớn, nước ròng bởi chồng chị là trung úy ngành CTCT. Súng ngừng nổ thì bom đạn ngưng rơi. Theo lẽ người dân phải vui mừng khôn xiết? -Nhưng không, vẫn có những tiếng súng rời rạc mà tiếng nổ của nó làm bể tan lồng ngực của người bại trận kiêu hùng, bất khuất. Anh linh các vị anh hùng vì nước quên mình thề rằng “thà chết chứ không đầu hàng“. Đó là các tường lãnh VNCH…

Rồi thì tiếp nối có lịnh khai hoả phát loa cùng khắp tất cả dân-quân-cán-chính phải đi học tập cải tạo. Các anh chỉ đem ít đồ dùng cá nhân và lương thực cho muời ngày, một tháng hay một năm tùy “tù nhân“ học có tiến bộ thì được ra sớm. Cũng có ngoại lệ bởi người được ra sớm là vì các anh chuẩn bị theo ông bà nên chúng cho về để ở nhà lo chạy tiền vàng bạc… giả hầu công an, phường xã hồ hởi sớm cấp giấy đi đoàn tụ chốn thiên đàng hay miền cực lạc, nơi không bị đi tù cải tạo. Tiếc rằng tôi không theo học ngành báo chí để ra làm phóng viên săn tin trực tiếp. Nhưng may là không ham nghề nầy, nếu không cũng chung số phận “đi tù“. Tôi chỉ nghe bà con, bạn bè thuật vì họ có chứng kiến. Mua báo xem thì tòa báo bên chiến bại đồng loạt bị ngừng vĩnh viễn vì trước cửa có in dấu “Ngụy“ rồi. Cái gì của người “thua“ cũng mang dấu ấn đó đi cùng khắp. Con cái học có giỏi vẫn không theo kịp đứa dở chỉ vì chữ ngụy đó. Thế mà mảnh đất, nhà cửa, ruộng vườn của ngụy quay vòng tròn ra chữ “ngon“ hết trơn!

Hàng loạt Tướng, Tá, Úy… còn kẹt ở lại theo chỉ thị lặng lẽ sắp hàng vào tù. Ông anh tôi sợ bận lòng bên gia đình vợ nên mang có túi vải nhỏ gọn nhẹ, cần nhứt là giấy tờ tùy thân của mình chớ thức ăn anh không quan tâm vì anh còn thật thà tin tưởng “chỉ đi muơi ngày“, mang nhiều mệt mỏi. Cũng may tôi không có mặt để chứng kiến cảnh chia tay não lòng hơn Lan và Điệp vì ở đây “Lan“ đã mang bầu rồi. Tôi mà thấy chắc khóc trước tiên vì đứt ruột. Nghe má tôi kễ xong, thấy bà chẳng khóc mà tôi lại mau nước mắt khóc trước. Hay tại ba má tôi khóc nhiều vì các con, từ con gái tới con trai sắp bước vào tuổi bị đi nghiã vụ, phải suy tính bằng mọi giá lo đi chui mới được, cho nên nước mắt bà đã cạn?

Viết tới đây tôi chợt nhớ mình đang trong mùa “nhớ ơn mẹ“. Cái ơn nhỏ mình nhận lãnh khi ai cho miếng bánh. Từ một lời khen hay tiếng chê, mình cũng cám ơn vì nghe chê trách để mình sửa lỗi lầm. Còn cha mẹ cho ta hình hài khôn lớn nầy sao ta lại quên? Thôi xin tạm gác hình ảnh mẹ chờ dịp khác tuyên dương người mẹ kẻo tôi đi lạc đề với mùa “đi tù“ bây chừ!

Trước ngày mất nước không bao lâu, hai chị em tôi phải tìm kế sanh nhai vì kẻ nào cũng “rục rịch“ rời nhà cha mẹ để xây tổ ấm cho mình. Sách vở không còn hấp dẫn, tôi không thích tà tà sánh vai đi ngang “con đường Duy Tân cây dài bóng mát“ hay trốn qua thư viện lục lạo sách vở về ngâm thơ và làm thơ Tao Đàn nữa rồi. Chị tôi mang bầu được ba tháng, vợ chồng mừng vui chưa bao lâu rồi phải câm nín giấu cái buồn riêng, không ai dám thốt ra lời nhứt là anh tôi. Anh sợ nói lời buồn sẽ ảnh huởng đến thai nhi đang tượng hình trong bụng mẹ nó. Không là thầy bói nên tôi đoán bụng người khác…sai trật. Bởi vì mấy ông tướng số hay giảng giải dài dòng, lý luận cao siêu theo cõi trên hay cõi vô hình nào đó để luợm tiền người đặt quẻ. Còn tôi chỉ phân tích theo triết học chút chút. Nhưng thôi ở đây không phải giờ học lại triết, giờ dạy của giáo sư Trần Bích Lan hay thi sĩ Nguyên Sa. Thầy thừa biết giờ nầy chán và buồn ngủ nên cố tìm thí dụ tếu để đem vào môn học. Cử chỉ, nét mặt thầy ra sao tôi còn nhớ hoài. Thầy nói dí dỏm mà rất tự nhiên, tỉnh tuồng, trong lớp ít kẻ cười vì luời, riêng tôi lại siêng..cười thán phục lối pha trò của thầy. Nhưng giờ triết của giáo sư, nhạc sĩ Phạm Mạnh Cương mới là chán vì thầy chỉ biết… buồn! Cười sao nổi khi thầy chuyên sáng tác những bản nhạc da diết:

Lạnh lùng sương rơi heo may,
buồn ngơ ngác bóng chim bay,
Mây tím giăng sầu khắp nơi,
Ngày đi chiều mang sầu tới,
Làn sương chiều thu lả lơi,
Tiếng mưa rơi đều trên lối
Chiều về gieo thương với nhớ
Lòng người lữ thứ bơ vơ
Nghe lá hoa rụng xác xơ..“

Thế đó, nhạc PMC diễn tả nào là “lạnh lùng“ rồi “buồn, sầu“ đi tới “thương với nhớ“. Ai hay “mít ướt“ mà bây giờ lại sống đời tha hương nữa, ôi chao “nhớ ơi là nhớ đến bất tận“. Trong giờ thầy dạy, thầy không đem nhạc ra hát lai rai để chúng tôi bớt căng thẳng đầu óc vì những bài tâm lý học khô khan, trừu tượng. Thầy muốn chúng tôi phải nhồi nhét món ăn khô khan nầy để đi thi. Vì theo ban C là ban vừa lười và dốt nhưng môn triết cũng quan trọng không kém sau môn văn và sinh ngữ.

Giờ đây tôi không thích buồn thương theo bốn mùa như thầy nữa mà chỉ muốn buồn nhớ mùa Quốc Hận và mùa “đi tù“ của các anh lính QLVNCH ở đây. Cho tôi được đồng cảm với nỗi buồn đó “hát nữa đi Hương hát điệu nhạc buồn, điệu nhạc quê hương. Hát nữa đi Hương hát lại bài ca tiễn anh lên đường. Hát kễ quê hương núi rừng đầy hoa bỗng thành chiến trường. Đồng tan hoang nên lúa ngại đơm bông, thuyền ham đi nên nước còn trông mong khiến cả đêm thâu tiếng em rầu rầu.“ (Hương ca vô tận của NS Trầm tử Thiêng)

Thật đúng vậy “Tiễn anh lên đường“ không chỉ riêng gia đình tôi. Mỗi anh lính lên đường đi tù là có bao nhiêu người thân đưa mắt xót xa theo dõi và đợi chờ câu trả lời hy vọng khi hỏi “bao giờ trở về“. Ta mượn tạm câu trả lời của Phạm Duy rằng là “xin trả lời mai mốt anh về“. Ông Phạm Duy rất sành tâm lý hơn ai hết, ông biết rút ngắn thời gian không cho quá lâu sợ người vợ, người yêu mỏi mòn trông đợi chỉ là “mai với mốt“ thôi. Nó còn cận kề hơn Ủy ban nhân dân Thành phố nói “mười ngày“! Trước khi lệnh học tập chính thức ban hành, ngày nào anh tôi cũng đạp xe vào cơ quan để dò tin “cực nóng“. Trăm lần như một, vợ lo lắng khi anh trở về:

-Có gì mới không anh?

-Chưa có gì hết!

Anh bám sát tin tức còn hơn theo dõi ngày nào sắp tận thế như thời điểm của năm 2000 đã qua. Phường, xã hay cơ quan ra chỉ thị gì anh đều thi hành tức khắc còn hơn nghe lời cha mẹ dạy con cái.

Nhưng không thể ngồi than thở mãi, chúng tôi người trong miền Nam linh cảm mình đang bị cửa tù bên ngoài đang lần lần xiết chặt, không kể nhà tù nhỏ hẹp mà các anh sắp sửa đi vào. Ai cũng chạy rong để dò tìm đường vượt biên, càng nán lại lâu càng nguy hiểm. Chị mình đang bụng mang dạ chữa, ba má tôi bao thầu kêu con gái về nuôi kề cận để ông bà lo thay vì ngược lại. Vợ chồng tôi tạm ra ở riêng nơi cửa hàng để bớt gánh năng ba má, vừa phụ tiếp bán buôn sau giờ tan ca ở sở về.

Bầu trời Saìgòn nhìn đâu cũng thấy một màu ảm đạm, thê luơng khi các anh vào tù. Không khí quá yên tỉnh khác với cảnh nhộn nhịp khi xưa. Nhà nào cũng cửa đóng then cài kín mít, mọi người sợ đủ thứ. Cửa hàng càng lớn đồ sộ lại càng đóng vĩnh viễn, một là bị đánh tư sản, hai là chủ nhân đang dọn đường đi chui. Hàng quán nho nhỏ bắt buộc mở đón khách mua lai vảng, chỉ mở he hé cầm chừng vì “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ“.

Khi xe tù chở các anh di chuyển trong đường phố để đưa ra bắc, tim tôi đập liên hồi vì thuơng và nhớ các anh. Xin bạn đọc tha thứ khi tôi không muốn khơi lại vết thương mãi mãi không lành một cách tỉ mỉ, vì càng đi sâu vào vấn dề thì người viết thấy mình đứt ruột trước nhứt và không biết “nỗi xót xa tôi để nơi nào“? Dần dà nhà nước cách mạng không đủ sức nuôi và dạy những tù nhân “khó dạy“ nầy hay nói đúng danh xưng mà TT Thiệu đặt tên cho khóa các anh sắp ra trường hai chữ “Bất KHuất“ (uy vũ bất năng khuất). Họ cho gia đình đi thăm nuôi để tiếp tế luơng thực nuôi sống các anh, để tiếp tục hành hạ trả thù vì chúng không đủ luơng thực nuôi cơm tù nhân.Tôi hay đi hái rau dền mọc hoang sau lưng hãng dệt trên Thủ Đức. Hái về làm một nồi rau luộc cho đàn bà đẻ ăn đặng có sữa nuôi con bú.Tôi thay mặt chồng chị săn sóc chị mình để phụ cha mẹ còn bầy con chưa lớn khôn. Trong hãng khi tới ngày bán nhu yếu phẩm cho công nhân, tôi canh ai bỏ và bán ra, tôi gom lưong tháng của mình đi mua lại hết để trong gia đình xài và ăn uống có dinh dưỡng một chút. Chị mình sanh con đầu lòng mà chồng đi tù thật thương chị nằm ổ buồn xo không phải giống như tôi.

Chuyện dài của mùa bị đày đọa đi tù nói hoài và biết sao cho hết. Vậy nên tôi xin chấm dứt và xin được “bình an dưới thế cho người thiện tâm“ như trong kinh Thánh đã dạy.

Thanh Thản Nhiên

Nguồn: http://batkhuat.net/van-muaditu.htm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s