NHỮNG KẺ BẤT-KHUẤT – 8

– 8 –

Chiếc xe jeep chạy chầm chậm trên con đường dẫn tới căn cứ Đồng Tâm, nơi đặt bộ tư lệnh sư đoàn 7 bộ binh. Đại diện cho Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng đôi tình nhân lái xe xuống Đồng Tâm xin gặp thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam để thuyết phục vị tư lệnh sư đoàn 7 bằng lòng hợp tác với phe đảo chánh.

– Anh nghĩ sao về chuyến đi Mỹ Tho của mình?

Ngọc Thụy hỏi. Đình Anh nhìn phong cảnh hai bên đường của chợ Giồng Nhỏ.

– Anh không hy vọng nhiều lắm… Năm mươi phần trăm thôi…

Vuốt mấy sợi tóc bay lòa xòa trên mặt Ngọc Thụy nhìn người yêu.

– Điều khiến cho em thắc mắc là thái độ hầu như là án binh bất động của tướng Nam. Sau khi phe mình chiếm được dinh Độc Lập và bắt giữ một số người thân cận với ông Thiệu thời họ khai là đã gọi điện thoại cầu cứu nhưng lại không liên lạc được với tướng Nam. Họ nói rõ hơn là họ có gọi điện thoại cho tướng Nam nhưng đường điện thoại dường như bị gián đoạn…

– Đó cũng là thắc mắc của anh. Ông Thiệu đã thiết lập đường giây liên lạc thẳng từ dinh Độc Lập tới bốn vùng chiến thuật cũng như tư lệnh của các sư đoàn bộ binh. Ổng liên lạc trực tiếp, ra lệnh cho bốn ông tướng vùng mà không qua bộ tổng tham mưu…

– Dường như tướng Nam chờ đợi một điều gì…

– Có lẽ ông ta chờ tình hình ngã ngũ mới có thái độ dứt khoát…

Ngọc Thụy lắc lắc mái tóc dài:

– Không được… Nếu ông Thiệu cầm quyền trở lại là ông ta sẽ bị rắc rối. Em nghĩ… Mình cứ xin gặp ông ta. Nếu ông ta bằng lòng hợp tác cũng được mà từ chối cũng được. Nếu ông ta từ chối thời mình tính cách khác. Mình sẽ mời người khác…

– Em sẽ mời cậu Viên của em…

Ngọc Thụy cười thánh thót khi bị người yêu nói trúng tim đen.

– Cậu Viên là lá bài chót của mình. Dù không có cái thế mạnh như tướng Nam hay các tư lệnh sư đoàn nhưng cậu cũng có tiếng tăm để chỉ huy các ông tướng vùng và tư lệnh các quân binh chủng…

Xe dừng nơi trạm gác. Thấy một thiếu tá mặc quân phục mang phù hiệu tổng tham mưu người hạ sĩ quan điếm trưởng lễ độ hỏi:

– Thiếu tá muốn gặp ai?

– Tôi ở bộ tổng tham mưu xuống xin gặp trung úy Lê Ngọc Danh, sĩ quan tùy viên của thiếu tướng tư lệnh…

Người hạ sĩ quan bốc điện thoại nói chuyện xong cười nói:

– Thiếu tá đi vào căn nhà màu trắng đó sẽ gặp trung úy Danh…

Dừng xe xế bên hông nhà Đình Anh và Ngọc Thụy thấy một trung úy đứng chờ.

– Tôi là trung úy Danh…

Danh đưa tay ra. Đình Anh bắt tay xong nói nhanh:

– Tôi là thiếu tá Nguyễn Đình Anh tòng sự tại bộ tổng tham mưu. Còn đây là Ngọc Thụy, cháu kêu đại tướng Viên bằng cậu. Trung úy có cách nào dàn xếp cho hai đứa tôi nói chuyện với thiếu tướng tư lệnh. Tôi chỉ xin mười lăm phút thôi…

Trung úy Danh ngần ngừ. Tuy nhiên nhìn thấy ánh mắt van lơn và năn nỉ của hai người khách ông ta cười:

– Tôi không dám hứa… Mời thiếu tá và cô Ngọc Thụy vào trong chờ để tôi trình với tư lệnh…

Trung úy Danh đi trước. Đình Anh và Ngọc Thụy theo sau. Vừa vào trong phòng Ngọc Thụy thấy một quân nhân trọng tuổi mang hai sao trên cổ áo đang từ trong phòng bên cạnh bước ra. Biết đó là tướng Nam nên không đợi cho trung úy Danh nói Ngọc Thụy bước tới chận đầu vị tư lệnh sư đoàn 7.

– Thưa thiếu tướng tư lệnh…

Bị một cô gái trẻ đáng tuổi con cháu của mình chận đầu tướng Nam có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng vẫn vui vẻ hỏi:

– Cháu là ai?

– Thưa thiếu tướng tư lệnh… Cháu tên là Ngọc Thụy, gọi đại tướng Viên bằng cậu. Cháu từ Sài Gòn xuống Đồng Tâm để xin gặp thiếu tướng…

– Cháu muốn gặp qua có chuyện gì?

Nở nụ cười tươi tắn Ngọc Thụy nói gọn:

– Cháu muốn nói chuyện với thiếu tướng về cuộc đảo chánh ông Thiệu ở Sài Gòn…

Đình Anh thở dài nhẹ nhỏm đồng thời cũng khen ngợi cho sự thông minh và lanh lợi của người yêu. Đảo chánh ông Thiệu là một đề tài nóng bỏng và quan trọng nhất hiện nay. Dù là tư lệnh sư đoàn 7 nhưng vì ở xa nên tướng Nam cũng mù mờ về chuyện đảo chánh. Nay nghe cô cháu gái của vị đại tướng tổng tham mưu trưởng xin gặp mình để nói về chuyện đảo chánh ông ta tò mò muốn biết chuyện gì đã xảy ra ở Sài Gòn…

– Cháu muốn bàn chuyện đảo chánh với qua hả. Được rồi qua sẽ tiếp cháu và bạn của cháu…

Quay qua trung úy Danh tướng Nam cười nói:

– Danh đưa họ vào văn phòng qua. Lấy nước cho họ uống trong lúc chờ qua…

Trung úy Danh lắc đầu khi thấy Ngọc Thụy cười nói đùa:

– Cám ơn trung úy. Không có trung úy đưa đường còn lâu tụi này mới được ổng cho nói chuyện…

Trái với Đình Anh có vẻ hơi khớp khi ngồi đối diện với tướng Nam, Ngọc Thụy lại cảm thấy thoải mái và tự nhiên khi nhìn nét mặt hiền từ và nhân hậu của vị tư lệnh sư đoàn 7. Điều đó cũng dễ hiểu vì nàng không phải là lính và tuổi chỉ đáng con cháu của ông ta.

– Nào cháu hãy nói cho qua nghe về cuộc đảo chánh ở Sài Gòn…

Tướng Nam lên tiếng như nhắc nhở.

– Trước khi cháu nói cho thiếu tướng nghe về cuộc đảo chánh ông Thiệu cháu có một thắc mác muốn nêu ra là…

Thấy cô gái dừng lại tướng Nam mỉm cười như khuyến khích:

– Tại sao thiếu tướng không đem quân về giải vây cho ông Thiệu…?

Tướng Nam làm thinh giây lát mới thong thả trả lời:

– Sở dĩ qua không đem quân về Sài Gòn vì hai lý do. Thứ nhất là cho tới giờ phút này qua cũng không biết về tình trạng của tổng thống Thiệu. Thứ nhì là cái tin mà phe đảo chánh nại ra để đảo chánh tổng thống Thiệu…

Đình Anh im lìm trong lúc Ngọc Thụy ngồi rung đùi và gật gù mỉm cười. Tướng Nam cười thầm khi thấy cử chỉ như ông cụ non của cô gái. Nội cái chuyện cô ta ngồi lọt trong chiếc ghế cũng khiến cho ông buồn cười.

– Thiếu tướng biết tin chính phủ Mỹ sẽ bỏ Việt Nam Cộng Hòa chúng ta rơi vào tay Cộng Sản?

Tướng Nam trầm ngâm thật lâu trước câu hỏi này. Cuối cùng ông ta thở dài:

– Qua có nghe tin này nhưng không biết đích xác. Vả lại không cách nào kiểm chứng…

– Cậu Viên của cháu đã xác nhận điều này…

Tướng Nam im lặng. Ông ta biết với danh vị tổng tham mưu trưởng tướng Viên là người quen biết lớn để xác nhận chuyện chính phủ Mỹ bỏ Việt Nam Cộng Hòa rơi vào tay Cộng Sản là chuyện thực hay chỉ là tin đồn.

– Nếu chuyện đó có thực thời thiếu tướng phải làm sao? Đảo chánh lật đổ ông Thiệu?

– Tại sao chúng ta phải đảo chánh lật đổ tổng thống Thiệu?

Tướng Nam hỏi và Ngọc Thụy đáp liền không suy nghĩ:

– Muốn bỏ cho Việt Nam Cộng Hòa rơi vào tay Cộng Sản người Mỹ đã làm đủ mọi cách để trói tay chân của quân lực ta. Họ đã làm ngơ không can thiệp khi các sư đoàn chính quy của Bắc Việt xâm nhập vào lãnh thổ của chúng ta. Họ cắt giảm viện trợ tới mức tối đa. Ngoài ra họ còn dùng ông Thiệu để phá nát sức chiến đấu kiên cường của quân lực ta. Thiếu tướng thừa biết là nhân danh tổng tư lệnh tối cao ông Thiệu sẽ tìm đủ mọi cách để giật sập Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Nếu không có cuộc đảo chánh xảy ra có thể ngày mai ông ta sẽ cách chức tư lệnh của thiếu tướng…

– Qua biết điều đó…

Tướng Nam bình tịnh lên tiếng. Liếc nhanh Đình Anh Ngọc Thụy hơi cao giọng:

– Đó là lý do chính khiến cho một số sĩ quan trẻ mạnh dạn đứng lên đảo chánh ông Thiệu đống thời trục xuất hết người Mỹ ra khỏi nước ta trong vòng bốn mươi tám tiếng đồng hồ…

– Làm như vậy không được…

Tướng Nam nói nhỏ. Ngọc Thụy vặn:

– Tại sao lại không được. Họ đã bỏ mình thời tại sao mình không tống cổ họ về nước. Để họ ở lại đây họ cũng không chịu giúp mình chống cộng. Chẳng thà lật ông Thiệu, đuổi Mỹ về nước rồi tự mình chiến đấu. Ít ra mình còn kéo dài cuộc chiến thêm thời gian hai ba năm nữa…

– Cháu là người của phe đảo chánh phải không?

Thấy nụ cười tươi tắn của cô gái tướng Nam biết mình đoán đúng.

– Thiếu tướng đoán đúng. Cháu là người của phe đảo chánh. Cháu với bạn cháu đây là hai người đầu tiên nãy ra ý kiến đảo chánh ông Thiệu, trục xuất người Mỹ về nước để tự mình quyết định vận mệnh của nước mình chứ không để cho bất cứ một siêu cường nào làm chuyện đó. Chắc thiếu tướng còn nhớ câu ” Vọng ngoại tắc tử ” của cụ Phan Bội Châu?

Chậm chạp lắc đầu tướng Nam nói với hai người khách trẻ tuổi bằng giọng ôn tồn và thân thiện:

– Qua biết hai em là những kẻ có lòng với nước non và dân tộc tuy nhiên đảo chánh tổng thống Thiệu cũng như trục xuất người Mỹ về nước chúng ta cũng không giải được thế cờ của hai siêu cường Mỹ Tàu đã dàn dựng để đẩy dân ta vào gông cùm của Cộng Sản…

– Thiếu tướng có giải pháp nào hay hơn cách của cháu?

Bị Ngọc Thụy vặn hỏi song tướng Nam không giận. Dù không nói ra ông cũng cảm thấy thích thú khi được trò chuyện với cô gái trẻ tuổi đang ngồi trước mặt. Từ lâu sống chung quanh những người lính vốn quen tuân lệnh của mình cho nên ông cảm thấy có chút gì buồn chán. Ông muốn có người đối thoại và nói ra những gì họ nghĩ. Nay tình cờ gặp Ngọc Thụy không những ăn nói duyên dáng, biện luận giỏi và có ý tưởng mới lạ ông cảm thấy như tâm hồn được cởi mở ra khỏi cái vỏ thường tình của một tư lệnh.

– Qua không có giải pháp nào hay hơn của cháu nhưng qua thiết nghĩ giải pháp lật đổ ông Thiệu và trục xuất người Mỹ cũng không gỡ được tình thế. Lấy súng đạn, tiếp liệu ở đâu ra để chúng ta tiếp tục đánh nhau với Cộng Sản. Thiếu hụt tiếp liệu sẽ khiến cho ta không đủ sức giữ trọn vẹn lãnh thổ. Có thể ta phải rút bỏ khỏi vùng 1 và vùng 2 vì sự tấn công khốc liệt của địch. Tuy nhiên nếu vùng 1 và 2 mất thời vùng 3 cũng không đứng vững được và Sài Gòn sẽ lọt vào tay giặc…

– Đó là lý do khiến cho cháu xuống đây để mời thiếu tướng tham gia Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng…

Thấy tướng Nam làm thinh không trả lời Ngọc Thụy tiếp liền:

– Cá nhân cháu rất ngưỡng mộ và kính phục thiếu tướng. Tài năng và đức độ của thiếu tướng ai ai cũng biết. Đó là điều kiện tất yếu để chỉ huy quân dân miền Tây trong giai đoạn khó khăn này…

– Quân lực ta có nhiều vị tướng có tài có đức hơn qua nhiều. Tại sao cháu không chọn những người đó…

Mặc dù tướng Nam chối từ nhưng Ngọc Thụy chưa chịu thua.

– Thiếu tướng muốn nghe cháu nói lý do tại sao cháu mời thiếu tướng tham gia Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng và làm tư lệnh quân khu 4 không?

– Cháu cứ nói…

– Có thể tướng Trưởng, tướng Đống, tướng Khang hay nhiều ông tướng khác có tài có đức hơn thiếu tướng tuy nhiên họ lại không có cái mà thiếu tướng đang có…

Vị tư lệnh sư đoàn 7 mỉm cười. Càng nói chuyện nhiều chừng nào ông càng khám phá ra cô gái bé ti ti này có cái óc, cái trí phi thường. Cô ta biết cách ăn nói để hấp dẫn và quyến rủ người khác phải nghe câu chuyện của cô ta.

– Muốn đánh nhau với địch ta phải có cái thế và lực. Thiếu tướng là người có cái thế và cái lực mà quân dân ta cần để tiếp tục chiến đấu. Đó là cái thế và cái lực của miền Tây, của vùng 4 chiến thuật… Thiếu tướng có muốn nghe cháu nói về cái thế và cái lực của miền Tây để chống lại hai mươi sư đoàn chánh quy của Bắc Việt không?

Tướng Nam không thể mở miệng từ chối trước câu hỏi của cô cháu gái bé tí ti vì muốn nghe cô ta luận bàn về cái thế và cái lực của miền Tây trong việc đánh nhau với Cộng Sản.

– Như thiếu tướng đã nói rốt cuộc rồi quân lực ta sẽ phải rút bỏ vùng 1, 2 và 3 và sau cùng cố thủ ở miền Tây…

Tướng Nam gật gù. Lời nói của Ngọc Thụy đúng với điều mà ông tiên liệu.

– Bắc có sông Cửu Long che chở. Đông và tây có biển làm ranh giới thiên nhiên. Nếu là tư lệnh miền Tây thiếu tướng có ba sư đoàn tinh nhuệ, mấy chục ngàn lính địa phương cộng thêm lực lượng của quân khu 1 và 2 rút về, thiếu tướng nắm trong tay một cái thế mạnh vô cùng. Từ nào tới giờ miền Tây là vựa lúa của Việt Nam Cộng Hòa ta. Được lòng quân với dân thiếu tướng có thể kéo dài cuộc chiến đấu năm ba năm nữa biết đâu tình thế chuyển xoay…

Ngừng lại hớp ngụm nước ngọt Ngọc Thụy nói tiếp:

– Miền tây địa thế thuận lợi cho việc phòng thủ vì ba mặt có sông có biển làm hàng rào cản. Ta chỉ cần thủ kín mặt tây thôi…

– Đó cũng là điều mà qua lo âu vì với quân lực yếu, súng đạn ít ỏi ta khó mà ngăn được lực lượng của địch từ bên kia biên giới Miên tràn sang…

– Nếu cháu nói ra cách thức giúp thiếu tướng chận không cho hai mươi sư đoàn của Bắc Việt vượt qua biên giới Miên Việt thời thiếu tướng sẽ hợp tác với Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng. Thiếu tướng chịu không?

Đình Anh mỉm cười vì biết Ngọc Thụy đang gài tướng Nam. Ông ta phải chấp thuận điều kiện thời nàng mới nói cho ông ta nghe cách thức cầm chân hai mươi sư đoàn địch không vượt qua biên giới Miên Việt.

– Đâu cháu nói cho qua nghe rồi qua sẽ ủng hộ phe đảo chánh của cháu…

Ngồi rung đùi Ngọc Thụy cười cười thốt:

– Hai con kinh Vĩnh Tế và Vĩnh An chạy dài từ Tân Châu tới Hà Tiên là ranh giới giữa ta với Miên. Không tấn công ta được bằng mặt biển hay sông lực luợng của Bắc Việt phải đánh vào mặt tây. Kinh Vĩnh Tế vừa cạn vừa nhỏ nên không thể cản được bước tiến của kẻ xâm lăng. Tại sao ta không khơi dòng kinh Vĩnh Tế rộng thêm ra chừng một hai cây số…

Đình Anh thấy tướng Nam thay đổi nét mặt và ánh mắt sáng lên vẻ vui mừng. Nhìn Ngọc Thụy ông cười thốt:

– Cám ơn cháu… Qua chưa nghĩ tới điều đó. Cháu muốn qua gia nhập Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng?

Đình Anh thấy người yêu ngồi rung đùi khi nghe câu hỏi của vị tư lệnh sư đoàn 7. Câu hỏi tỏ cho họ biết là ông ta đã ưng thuận hợp tác hay ít nhất cũng ủng hộ.

– Cháu chỉ xin thiếu tướng thương dân thương nước hợp tác với Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng để tiếp tục chống cộng…

– Mỹ họ ngưng viện trợ thời ta lấy súng đạn đâu mà đánh nhau với Cộng Sản…

Vắn tắt nhưng mạch lạc Ngọc Thụy kể cho tướng Nam nghe cuộc điều đình của mình với vị đại sứ Hoa Kỳ đồng thời sẽ điều đình với chánh phủ Pháp yểm trợ để chống lại Cộng Sản. Mỉm cười lắc đầu tướng Nam nói đùa:

– Cháu bé tí ti mà khôn ngoan quá… Đúng là cháu của đại tướng Viên…

– Cháu thích làm cháu của một anh hùng như thiếu tướng…

Cười vui vẻ tướng Nam nhìn Ngọc Thụy và Đình Anh:

– Qua bằng lòng tham gia Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng. Hai em về Sài Gòn trước rồi mai mốt qua sẽ kéo sư đoàn 7 về thủ đô ủng hộ đảo chánh…

Bước vào căn phòng dùng làm bộ chỉ huy của liên đoàn 4 Biệt Động Quân Ngọc Thụy và Đình Anh thấy Quốc, Bảo, Hiện, Hùng và Ánh đang ngồi trò chuyện. Ngọc Thụy hỏi nhanh:

– Mấy anh có tin về ông đại sứ?

Quốc lắc đầu:

– Chưa thấy trả lời. Anh nghĩ ông ta hoặc chính phủ Mỹ câu giờ để tìm cách…

Trầm ngâm giây lát Đình Anh nói nhỏ:

– Hay là Tòa Bạch Ốc không ưng thuận điều kiện của ta… Họ trì hoãn để tìm cách giải thoát con tin. Họ có thể đổ xuống Sài Gòn một hai sư đoàn thủy quân lục chiến để giải thoát con tin…

Ngọc Thụy cười nói với giọng tin tưởng:

– Họ sẽ chấp thuận… Mấy anh tin em đi… Chỉ có điều là thời gian thôi. Họ còn phải hội họp để tìm ra giải pháp nào có lợi nhất. Họ cố tình kéo dài để khỏi bị mất mặt…

Quốc cười lên tiếng:

– Anh đã tập trung tất cả nhân viên quân sự và dân sự Hoa Kỳ lại rồi chia họ ra làm năm nhóm và được giam giữ năm chỗ khác nhau. Anh cũng bố trí tiểu đoàn 42 và 44 vây kín tòa đại sứ. Họ mà đột kích là chết hết…

– Anh làm như thế là đúng. Em không nghĩ họ dám có một hành động mạnh bạo như vậy. Tuy nhiên mình đề phòng vẫn hơn…

Quay sang Hiện Ngọc Thụy cười nói tiếp:

– Anh đã cho người thiết lập bản danh sách tiếp liệu chưa. Em cần có bản danh sách này khi gặp lại ông đại sứ…

– Anh phải thả tướng Khuyên và các nhân viên của ổng ra để họ làm việc…

– Nếu thấy cần ba anh cứ việc thả các ông tướng ở bộ tổng tham mưu ra để họ làm việc. Tuy nhiên trong danh sách tướng lãnh ủng hộ đảo chánh mình cứ ghi tên họ vào cho xôm tụ… Còn hai ông tư lệnh không quân và hải quân?

Bảo lên tiếng thế cho Quốc:

– Tướng Giai đã nói chuyện với họ. Ông Minh bằng lòng còn đề đốc Trần Văn Chơn thời xin từ chức tư lệnh nại lý do sức khỏe…

Ngọc Thụy cười cười:

– Cũng không sao… Ổng muốn từ chức thời mình sẽ cho ổng từ chức rồi kiếm người mới thay thế. Đôi khi người mới tốt hơn người cũ… Bây giờ chúng ta hãy tập trung vào chuyện đón tiếp tướng Nam. Em muốn Sài Gòn mình đón tướng Nam giống như dân Pháp ở Paris đón De Gaull… Em và Anh cổ cò đi cổ động sinh viên và học sinh xuống đường ủng hộ đảo chánh và hoan hô tướng Nam. Còn ba anh cho lính đi hô hào dân chúng sáng mốt chờ đón người hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa…

Quốc cười đùa:

– Em nịnh ổng kỹ à nghen…

– Ổng là vựa gạo của mình mà anh…

Kèm theo câu nói với tiếng cười thánh thót Ngọc Thụy kéo tay Đình Anh đi ra cửa.

– Em đói bụng… Anh chở em đi ăn hủ tiếu Nam Vang nha…

Vòng tay ôm cái vai nhỏ nhắn của người yêu Đình Anh cười cười:

– Thuyết phục được ông tư lệnh sư đoàn 7 về với phe đảo chánh là em muốn ăn cái gì cũng được…

Nhón người lên ngoạm vào cổ người yêu Ngọc Thụy đùa:

– Ăn cái cổ cò này được hôn…

Hơi né người tránh bị cắn cổ Đình Anh hỏi nhỏ:

– Em có ý kiến khơi dòng kinh Vĩnh Tế hồi nào vậy?

Ngọc Thụy cười chúm chiếm:

– Không biết lúc đó có cái gì xui khiến mà tự nhiên em nãy ra cái ý khơi dòng kinh Vĩnh Tế. Có lẽ hồn thiêng sông núi hay vong linh của tổ tiên nhập vào khiến cho em tự nhiên nãy ra cái ý tưởng đó. Bây giờ suy nghĩ lại em muốn làm hơn nữa. Em muốn biến con kinh Vĩnh Tế thành con sông lớn như sông Cửu Long…

Nhìn chiếc Lam cũ của mình được dựng ở góc sân Đình Anh nói với Ngọc Thụy:

– Anh Quốc chu đáo lắm… Ảnh mang xe của anh ra đây…

Mới hơn 9 giờ sáng mà sinh hoạt của thủ đô hầu như đình trệ. Mấy trăm ngàn người dân, lính, sinh viên, học sinh đứng dài dài từ Phú Lâm cho tới cổng chánh của dinh Độc Lập để chào mừng vị tư lệnh sư đoàn 7 bộ binh. Cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phới. Biểu ngữ căng đầy mọi nơi, trên các ngôi nhà lầu dọc theo đường cùng các ngã tư đông đúc. Hàng chục biểu ngữ lớn căng tại các ngã ba hay ngã tư với hàng chữ ” Hân hoan chào đón thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam ” Hàng trăm ngàn biểu ngữ to nhỏ viết năm chữ ” Đả đảo Nguyễn Văn Thiệu ” ” Đả đảo Hồ Chí Minh ” Hàng ngàn biểu ngữ viết tám chữ ” Ủng hộ Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng “

Chiếc xe quân cảnh dẫn đầu kế đến là chiếc xe jeep lấm bụi đường chạy từ từ. Đứng trên xe nhìn tấm biểu ngữ thật lớn căng ngang đường Hùng Vương với chín chữ ” Hân Hoan Chào Mừng Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam ” vị tư lệnh sư đoàn 7 cười nói với trung úy Danh đứng ở băng sau:

– Cô cháu gái bé tí ti giỏi thật. Huy động được ngần dân chúng đón tiếp mình thời cái Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng của cô ta phải được hậu thuẫn mạnh mẻ lắm…

Cờ vàng ba sọc đỏ tung bay rợp trời. Ngàn tiếng reo hò ” Hoan hô Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam ” khiến cho đoàn quân kéo về thủ đô cảm thấy vui mừng và phấn khởi khi chứng kiến sự chào đón đông đảo của dân chúng. Xe jeep phải ngừng lại khi một nữ sinh bước ra trao vòng hoa cho vị tư lệnh sư đoàn 7. Rồi như bị kích thích bởi điều gì dân chúng tự động ùa ra đường vẫy tay chào mừng các chiến sĩ của sư đoàn 7 bộ binh kéo về thủ đô. Vì lý do dân chúng chào mừng nồng nhiệt quá nên tướng Nam và các sĩ quan tháp tùng phải dừng lại xuống xe bắt tay các ông già, bà lão và thanh niên nam nữ. Người ta tranh nhau bắt tay các sĩ quan và bày tỏ cũng như gửi gấm niềm tin tưởng vào các chiến sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trong nhiệm vụ chống cộng để bảo vệ tự do cho dân chúng. Phải mất hơn ba tiếng đồng hồ đoàn quân của sư đoàn 7 mới vào tới dinh Độc Lập, nơi tạm cư của tướng Nam và bộ tư lệnh của ông ta.

Chiều hôm đó dân chúng Sài Gòn cũng như trên toàn quốc chăm chú lắng nghe lời hiệu triệu của vị tư lệnh sư đoàn 7 bộ binh, vị tướng lãnh đầu tiên kéo binh lính về Sài Gòn tham gia đảo chánh.

– Kính thưa đồng bào.

Tôi là thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam, tư lệnh sư đoàn 7 bộ binh.

– Kính thưa đồng bào,

Mấy ngày trước đây một nhóm quân nhân trẻ đã đứng lên lật đổ ông Thiệu và chánh quyền hiện hữu của ông ta. Do ở một nguồn tin đáng tin cậy Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng biết được chính phủ Hoa Kỳ đã có một thỏa thuận ngầm với Trung Cộng trong vấn đề giải quyết chiến tranh Việt Nam. Theo thỏa thuận này thời Hoa Kỳ sẽ bỏ Việt Nam Cộng Hòa của chúng ta rơi vào tay Cộng Sản miền Bắc. Điều đó đã được chứng minh bằng những hành động như ngưng quân viện, không can thiệp bằng quân sự khi Bắc Việt ngang nhiên vi phạm những điều đã cam kết trong hiệp định Paris. Hoa Kỳ còn gây áp lực buộc ông Thiệu sẽ làm mọi cách để giật sập Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và đẩy mười bảy triệu dân miền Nam rơi vào tay Cộng Sản nhanh chóng hơn. Đứng trước viễn ảnh đen tối của tổ quốc, tôi, đã mạnh dạn cùng với các quân nhân trong Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng lãnh trách nhiệm chống cộng cứu nước bằng cách tự quyết định lấy vận mệnh của quốc gia và dân tộc. Có thể chúng ta sẽ không tồn tại được trước một kẻ thù đang được phe Cộng Sản quốc tế triệt để ủng hộ. Tuy nhiên tôi và các chiến sĩ sẽ chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, chiến đấu tới hơi thở cuối cùng để chúng ta được sống trong tự do. Dù có chết chúng ta cũng tỏ cho kẻ thù và ngoại bang biết rằng chúng ta không hèn nhát, không tham sinh húy tử để cúi đầu nghe theo lệnh của người khác. Ngoài ra tôi cũng cũng có lời kêu gọi thiết tha tới các tướng lãnh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa hãy vì dân vì nước tham gia và hợp tác với Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng trong nhiệm vụ chống cộng đem lại tư do và hòa bình cho đất nước.

Trân trọng kính chào đồng bào…

Lời kêu gọi của tướng Nam khiến cho trung tướng Ngô Quang Trưởng gởi điện văn ủng hộ Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng. Rồi sau đó tư lệnh của các sư đoàn 5, 9, 18, 21, 22, 23, 25 cùng các binh chủng thiết giáp, pháo binh, nhảy dù, thủy quân lục chiến lần lượt lên tiếng ủng hộ Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng.

Nhẹ mở cửa Ngọc Thụy rón rén bước vào căn phòng nhỏ nơi mà Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng dành để quản thúc đại tướng Cao Văn Viên.

– Thưa cậu…

Ngọc Thụy rụt rè lên tiếng. Tướng Viên quay lại. Ông ta hơi ngạc nhiên khi thấy đứa cháu gái mà ông thương như con ruột đang đứng trước mặt mình.

– Ngọc Thụy… Làm sao con tới đây được?

– Thưa cậu… Con vào thăm cậu. Cậu khỏe không cậu?

Tướng Viên cười nhẹ.

– Khỏe… Họ không có làm gì cậu hết… Chỉ giam lỏng thôi… Con ở ngoài chắc biết tin tức hả. Cuộc đảo chánh tổng thống Thiệu đi tới đâu rồi?

Hơi cúi mặt xuống Ngọc Thụy nói nhỏ và chậm.

– Thưa cậu phe đảo chánh đã thành công trong việc bắt giữ ông Thiệu cùng những nhân vật trọng yếu trong chính phủ của ông ta. Họ thành lập nên một hội đồng có tên là Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng…

Khẽ gật đầu tướng Viên làm thinh không nói. Giọng của cô cháu gái của ông ta vang đều đều:

– Họ đã được các vị tư lệnh vùng 1 và tư lệnh quân binh chủng ủng hộ hoặc tham gia cuộc đảo chánh. Các vị bộ trưởng trong chánh phủ của ông Thiệu đều được Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng mời giữ chức vụ cũ để điều khiển guồng máy quốc gia…

Vì đứng đối diện nên tướng Viên thấy cháu gái của mình lộ vẻ ngập ngừng và bối rối như muốn nói điều gì mà không thể thốt thành lời.

– Thưa cậu… Con xin cậu tha lổi cho con…

Tướng Viên ngạc nhiên khi nghe cháu gái nói. Ông chưa kịp lên tiếng Ngọc Thụy đã cất tiếng nói nhanh:

– Hôm nay con tới thăm cậu và cũng để bàn với cậu một chuyện là mời cậu gia nhập vào Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng…

– Con mời cậu gia nhập Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng… Ngọc Thụy… Con nói gì cậu không hiểu…

– Thưa cậu con là một trong những người thuộc phe đảo chánh ông Thiệu…

Tướng Viên nhìn cháu gái đăm đăm vì sửng sốt. Ông không thể nào ngờ đứa cháu gái ngoan hiền của mình lại là thành viên của nhóm quân nhân lật ông Thiệu và bắt giam mình từ mấy ngày nay.

– Con là người của nhóm đảo chánh?

Thấy cháu gái gật đầu vị tổng tham mưu trưởng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa thở dài. Điều này vượt ngoài sức tưởng tượng của ông. Đứa cháu gái bé tí ti hay làm nũng của ông lại là kẻ làm nên chuyện động trời mà ông hay biết gì hết.

– Cậu tha lổi cho con rồi con sẽ nói cho cậu nghe mọi chuyện…

Tướng Viên nhìn cháu gái giây lát xong gật đầu. Ông muốn biết cháu gái mình đã làm những gì để có thể lật nhào một ông tổng thống cũng như qua mặt được các cơ quan an ninh và tình báo chuyên nghiệp quốc tế.

– Được rồi… Cậu tha lổi cho con… Mà con phải nói cho cậu nghe hết không được giấu cái gì nghe chưa…

Ngọc Thụy cười thành tiếng nhỏ. Ngồi trên chiếc giường nệm nàng kể cho ông cậu nghe từ lúc Bạch Vân ở Mỹ về cho tới lúc tướng Nam kéo quân lực của ông ta về thủ đô tham gia đảo chánh. Nghe xong tướng Viên cười mắng yêu cháu:

– Mày qua mặt cậu hả. Mày qua mặt CIA, qua mặt tình báo của Bắc Việt… Giỏi lắm…

– Nhân danh Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng con mời cậu đảm nhận chức vụ cũ. Cậu sẽ là tổng tham mưu trưởng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa có thực quyền chứ không phải như hồi còn ông Thiệu…

– Sao con biết chuyện đó?

– Con biết chuyện ông Thiệu nhân danh tổng tư lệnh tối cao đã thiết lập đường giây liên lạc thẳng tới các vị tư lệnh vùng để chỉ huy họ mà không qua sự trung gian của cậu. Nói đúng hơn là ông ta đã tước quiyền tổng tham mưu trưởng của cậu. Bây giờ Hội Đồng Quân Dân Cách Mạng sẽ trả quyền tổng tham mưu trưởng lại cho cậu để cậu chỉ huy toàn thể quân lực chống cộng. Cậu chịu hôn?

Xoa đầu cháu gái tướng Viên cười nói đùa:

– Mày khôn quá… Mày trả quyền lại cho cậu để cậu làm việc còn mày ngồi chơi xơi nước phải không…

Ngọc Thụy ré lên cười vì câu nói đùa của cậu mình.

– Đình Anh đâu rồi?

– Dạ ảnh đang đứng ngoài cửa…

– Bảo nó vào đây. Mời luôn mấy người bạn trong nhóm đảo chánh của con vào luôn. Cậu muốn gặp những người lính đã làm lịch sử…

Đình Anh, Quốc, Bảo, Kiếm, Minh, Dân, Hùng, Ánh và Hiện đứng nghiêm chào vị đại tướng tổng tham mưu trưởng của mình. Chăm chú nhìn chín sĩ quan cấp tá giây lát tướng Viên bắt tay từng người đoạn cất giọng:

– Chỉ có trong tay sáu liên đoàn Biệt Động Quân và ba tiểu đoàn bộ binh mà các em lật nhào ông Thiệu thời phải nói ít có người làm được chuyện đó. Anh cám ơn các em đã tín nhiệm mà trao cho anh chức vụ cũ…

Quốc lên tiếng trước nhất:

– Thưa đại tướng… Cá nhân tôi rất kính phục tài ba, tư cách của đại tướng. Với tôi đại tướng mãi mãi là người anh cả của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa…

Quay sang Đình Anh tướng Viên cười nói đùa:

– Em làm cách nào mà dụ được Ngọc Thụy tham gia đảo chánh vậy?

– Thưa đại tướng… Tôi bị cô ấy dụ chứ cô ấy khôn dàn trời ai mà dụ cho được…

Tất cả đều cười ồ vì câu nói của Đình Anh. Tướng Viên bước ra cửa. Binh sĩ đồng loạt reo hò khi thấy vị tổng tham mưu trưởng của mình xuất hiện. Tướng Nam cùng một số tướng lãnh và sĩ quan các cấp bước tới chào mừng rồi sau đó họ mời tướng Viên chủ tọa buổi họp kín để bàn tính cách đối phó với tình hình chiến sự.

Nguồn: https://baovecovang2012.wordpress.com/2013/03/14/nhung-ke-bat-khuat-chu-sa-lan/8/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s