MẮT KẼM GAI – 7

on

– 7 –

Quỳnh thức dậy sớm hơn thường lệ. Đi ngang qua phòng của Thùy Dung thấy cửa khép hờ nàng động tính tò mò. Nhẹ xô cửa nàng lắc đầu cười khi thấy đứa em trai yêu quý của mình và Thùy Dung nằm ôm nhau ngủ say sưa.

– Chị hai dậy sớm quá…

Khôi ôm vai chị mình. Đang lui cui làm điểm tâm Quỳnh quay lại cười với em.

– Chị làm điểm tâm cho hai đứa ăn xong rồi muốn đi đâu thời đi. Anh Hữu để chìa khóa xe trên bàn…

Tiếng bước chân nhẹ vang rồi Thùy Dung xuất hiện. Quỳnh cười hỏi.

– Em khỏe không… Sao thằng Khôi có chun vô phòng em không?

Thùy Dung cười tươi mà mặt đỏ au.

– Dạ có… Em nghe lời chị đạp ảnh ra khỏi phòng mà ảnh lì lợm quá. Ảnh ôm em cứng ngắt rốt cuộc em chịu thua để ảnh muốn làm gì thời làm…

Quỳnh nói trong tiếng cười.

– Thôi em ráng hy sinh đi rồi mai mốt đì nó lại…

– Chị làm gì để em phụ…

– Đâu có làm gì… Hai đứa ăn rồi đi chơi…

Khôi ngạc nhiên khi thấy Thùy Dung lái xe jeep thành thạo.

– Em học lái xe hồi nào vậy?

– Lâu rồi… Anh Khiêm dạy em đó… Anh Khiêm là anh hai của em. Ảnh cũng ở biệt động như anh… Hồi đơn vị ảnh đóng gần Sài Gòn em xuống thăm ảnh hoài. Ảnh dạy em lái xe và bắn súng… Mình đi đâu?

– Đi xem Tháp Chàm và Xóm Bóng… Anh định đưa em đi tắm biển ở Đại Lãnh nhưng anh Hữu khuyên đừng nên đi vì an ninh không có. Bãi biển Đại Lãnh đẹp và vắng vẻ tha hồ cho Thùy Dung du dương…

Khôi khom người thì thầm vào tai khiến cho Thùy Dung đỏ mặt lắc đầu.

– Khôi kỳ quá…

Liếc nhanh Khôi nàng cười lãng sang chuyện khác.

– Mai mình đi xe honda đi. Đi xe hơi hách thật nhưng không tình. Em thích anh lái honda để em ôm anh…

Xe ra khỏi thành phố rồi lát sau đi vào một xóm nhà đông đúc dân cư. Những chiếc ghe đánh cá sơn đủ màu sặc sở. Nhiều chiếc vẽ hai con mắt cá trông lạ lùng và ngộ nghỉnh.

Dừng xe hai đứa thả bộ trên cây cầu sắt cũ kỹ. Núi cao. Núi thấp tiếp nối nhau nhô lên trên nền trời xanh ngắt. Mái nhà xám mốc xen lẫn với cây cối xanh xanh. Nước biển xanh trong.

– Tại sao gọi là Xóm Bóng hả Khôi?

– Anh không biết nhưng đoán Xóm Bóng là cái xóm nghiêng mình soi bóng trên mặt nước trong xanh. Cũng như cái cầu mà hai đứa mình đang đứng đây được gọi là Cầu Xóm Bóng. Đứng trên cầu này Thùy Dung có thể nghiêng nghiêng soi bóng của mình trên mặt nước trong xanh…

Thùy Dung ngoẹo đầu nhìn người yêu với nụ cười hóm hỉnh.

– Phải hôn… hay là anh giải thích theo cái ý của anh…

Khôi cười nhìn người yêu. Quần dài đen. Áo sơ mi trắng ngắn tay. Giày săng đan màu đen. Kính mát đen. Mái tóc buông lơi. Thùy Dung xinh xắn. dễ thương. quyến rủ. gợi tình.

– Em ngon và dòn như trái ổi xá lị… Anh muốn ăn em…

Thùy Dung cười giòn tan. Tiếng cười hạnh phúc của nàng bay xa trong gió thoang thoảng mùi cá biển. Khôi vòng tay ôm người yêu vào lòng. Cặp tình nhân im lặng ngắm cảnh. cảm thấy tâm hồn thư thả và bình yên.

Tháp Bà rêu phong và cổ kính. Quang cảnh u tịch nhuốm chút huyền bí. Bước từng bước trên con đường lên dốc ghép bằng những viên đá Khôi như nghe được tiếng thở dài u uất của cả một dân tộc từng có một quá khứ kiêu hùng. Một Chế Mân si tình. dám đem phần đất của ông cha đổi lấy nụ cười và ánh mắt của giai nhân nước láng giềng. Một Chế Bồng Nga. nhân vật kiệt hiệt nhất trong lịch sử Chiêm Thành. là ám ảnh kinh hoàng của vua tôi thời mạt Trần. Anh hùng rồi cũng chết. Hào kiệt cũng phải ra đi. chỉ còn trơ lại Tháp Chàm. Lịch sử là một đấu tranh không ngừng nghỉ. Nước Chiêm không thể nào tồn tại trước sức mạnh của dân Việt. một dân tộc đã sinh tồn sau một ngàn năm thuộc Tàu.

– Khôi biết chuyện Huyền Trân công chúa?

– Biết… nhưng anh muốn được nghe Thùy Dung kể chuyện nàng công chúa có cặp lông mi dài nhất thế giới…

Thùy Dung cau mày nhìn người yêu với vẻ thắc mắc. Khôi cười cười.

– Thùy Dung cứ kể chuyện công chúa Huyền Trân đi rồi anh sẽ nói cho em nghe tại sao công chúa lại là người có lông mi dài nhất thế giới…

– Vua Trần Nhân Tông trong một chuyến du ngoạn nước Chiêm Thành có gặp vua nước Chiêm tên là Chế Mân. Trong lúc vui vẻ vua Nhân Tông có đem hình con gái của mình là Huyền Trân ra khoe với Chế Mân. Ông vua trẻ này là một kẻ đa tình và si tình. Thấy hình của Huyền Trân ông ta mê tít thò lò năn nỉ xin cưới Huyền Trân làm hoàng hậu. Có lẽ vui miệng và cũng muốn gây sự hòa thuận giữa hai nước vốn là thù địch với nhau vua Nhân Tông nhận lời. Sau khi Nhân Tông băng Chế Mân đem lễ vật xin cưới Huyền Trân nhưng vua Anh Tông và các quan không chịu gả. Thấy thế Chế Mân mới đem hai châu Ô và Châu Lý để làm xính lễ khiến cho Trần triều bắt buộc phải gả công chúa Huyền Trân cho vua Chiêm. Thời gian sau Chế Mân chết. Theo tục lệ của Chiêm Thành thời khi vua chết vợ phải bị hỏa táng theo. Nghe tin đó vua Trần Anh Tông mới sai người sang nước Chiêm dùng cách đem em gái của mình về nước. Anh Khiêm kể cho em nghe chuyện này và chê vua Anh Tông và Trần triều là những kẻ thất tín. không giữ lời hứa của mình…

Khôi gật đầu cười.

– Anh đồng ý với anh Khiêm. Lời hứa của một người thật quan trọng huống chi là lời hứa của một ông vua. đại diện cho cả nước. Vua Nhân Tông đã hứa gả Huyền Trân cho Chế Mân thời vua Anh Tông là kẻ kế thừa phải thi hành lời hứa đó một cách nghiêm chỉnh chứ không cần phải đợi tới khi Chế Mân dâng đất mới gả. Làm như thế là Trần triều tham lam coi của cải trọng hơn lời hứa của mình. Nhà Trần đối với nước Việt ta có công nhiều lắm tuy nhiên cũng có vài điều đáng chê trách…

– Có phải Khôi muốn nhắc tới chuyện Ô Mã Nhi?

Khôi nhìn Thùy Dung với ánh mắt kinh ngạc.

– Em cũng biết chuyện này ư?

– Thùy Dung và ba ông anh thường hay bàn với nhau về lịch sử nước nhà trong đó có chuyện về Ô Mã Nhi. Thật ra đây chỉ là một chi tiết cỏn con nhưng lại được tụi này cải nhau chí chóe. Sau khi dứt chiến tranh nước mình và Mông Cổ giao hảo lại với nhau. Mông Cổ có yêu cầu Trần triều giao trả lại các tướng lãnh và quân sĩ của họ bị bắt làm tù binh. Trong số các vị tướng bị bắt có Ô Mã Nhi. Hai vua Thánh Tông và Nhân Tông bằng lòng nhưng lại muốn giết Ô Mã Nhi để trả thù vì ông này làm những việc tàn ác như phá hủy lăng mộ của các vua nhà Trần. Vua Nhân Tông mới đem việc này bàn với Hưng Đạo Vương. Hưng Đạo Vương mới bàn cách là đưa Ô Mã Nhi về bằng thuyền rồi khi thuyền ra giữa biển khơi mới sai người đục thủng thuyền cho Ô Mã Nhi chết đuối. Anh Dũng của em thời biện hộ cho hành động của vua Nhân Tông và Hưng Đạo Vương trong khi anh Khiêm chê vua Nhân Tông không giữ lời hứa, lại thêm bất nhân; còn Hưng Đạo Vương có hành động không được quân tử. Ảnh nói Hưng Đạo Vương là bậc đại trí nhưng ở đây lại mắc phải lỗi lầm nhỏ nhặt. Biết việc làm của vua là thất hứa, là bất nhân mà ông ta lại làm theo. Đáng lẽ ông ta phải khuyên can vua Nhân Tông nên vì thể diện quốc gia mà bỏ qua tư thù. Vua Nhân Tông không giữ chữ tín cho nên sau này con ông ta là Anh Tông mới theo gương mà thất hứa với Chiêm Thành. Cũng từ việc đó mà hai nước lại biến thành thù nghịch với nhau. Biết đâu chuyện này lại đưa dẫn tới việc Chế Bồng Nga mấy lần tấn công Đại Việt khiến cho trăm ngàn người chết oan…

Khôi vòng tay ôm lấy Thùy Dung vào lòng của mình. Hôn lên đôi môi mềm ấm tình yêu của nàng anh cười nói.

– Giỏi lắm… Cưng của anh kể chuyện nghe mê muốn chết…

Thùy Dung dụi đầu vào ngực người yêu.

– Tới phiên anh kể chuyện nàng công chúa có lông mi dài nhất thế giới…

– Em đã biết chuyện Chế Mân phải dâng hai châu Ô, Lý thời nhà Trần mới thuận gả Huyền Trân. Hồi còn học đệ nhị khi nhắc tời chuyện này thằng bạn của anh nói nếu nhổ hết lông mi của công chúa Huyền Trân rồi đem xếp hàng thời sẽ bằng chiều dài của hai châu Ô Lý. Nó nói là Huyền Trân công chúa là người có lông mi dài nhất thế giới…

Khôi cười ha hả còn Thùy Dung đấm nhẹ vào ngực người yêu.

– Anh xạo…

– Chế Mân chết sau khi lấy công chúa Huyền Trân một thời gian ngắn. Thùy Dung biết tại sao ông ta chết không?

Thùy Dung nhìn Khôi chăm chú. Nàng lờ mờ hiểu người yêu ” hơi tốc kê ” của mình phải có trong đầu những ý nghĩ kỳ cục.

– Tại sao ông ta chết?

– Ông ta chết vì tức. Lấy nhau rồi ông ta mới khám phá ra cặp lông mi đặc biệt của vợ. Ông ta không bao giờ được hôn vào cặp mắt mơ huyền mờ của vợ cũng như ông ta không bao giờ được cái vui sướng ôm giai nhân vào lòng vì cặp lông mi dài mấy trăm cây số này. Nó như cái hàng rào kẻm gai ngăn không cho ông ta tới gần vợ…

Thùy Dung ré lên cười. ôm bụng cười. cười tới nước mắt ứa ra.

– Bởi vậy ông ta mới tức rồi sanh bệnh mà chết khi tuổi chưa quá ba mươi…

Thùy Dung ngồi phệt xuống thềm đá để cười. Mặt nàng đỏ lên cùng với nước mắt ứa ra.

– Mệt quá… Khôi làm em cười mệt quá…

Khôi bật lửa đốt thuốc. Hít hơi dài anh nhả khói từ từ. Khói thuốc tan nhanh trong gió lùa vào mặt của Thùy Dung.

– Sao khói thuốc của Khôi thơm vậy. Nó không thúi hoắc như trước…

– Thùy Dung mê anh nặng lắm rồi nên mới nói khói thuốc thơm. Thơm hay thúi cũng do lòng mình mà ra…

Thùy Dung giật mình. Tình yêu đến lặng lẻ. Hạnh phúc tới bất ngờ. Bên Khôi nàng có được những giờ phút thoải mái cười vui. những mê đắm tột cùng. những ái ân thả buông. những rung cảm hoài hủy.

– Tại Khôi đó… Ai bảo anh làm cho Thùy Dung thương anh. yêu anh. mê anh… Bắt đền đi…

Khôi nâng người yêu đứng lên. Hôn nhẹ vào mắt nàng Khôi cười.

– Cám ơn em đã yêu anh… Anh có phước hơn Chế Mân vì em có đôi mắt đẹp nhưng không có cặp lông mi dài nên anh có thể hôn vào mắt em.

– Anh tính chọc em cười nữa phải không. Cười hoài đói bụng rồi…

– Đi… Mình về Chụt ăn phở. Tới Nha Trang mà chưa ăn phở Chụt thời quê lắm…

Hai chục phút sau xe đi vào trung tâm thành phố. Thiên hạ không ngớt nhìn Thùy Dung ngồi lái xe jeep. Họ ít khi thấy một cô gái lái xe hơi, nhất là một cô gái đẹp lái xe jeep. Xe chạy dọc theo bờ biển. qua trung tâm huấn luyện hải quân.

– Ăn xong mình đi tắm… Em sẽ mặc áo tắm cho Khôi nhìn lé con mắt luôn…

Khôi cười cười.

– Lé mắt còn đỡ…

Không biết nghĩ tới điều gì mà Thùy Dung tự dưng đỏ mặt. Lắc lắc mái tóc như muốn xua đuổi những ý nghĩ vẩn vơ nàng đạp mạnh ga. Chiếc jeep vọt mạnh tới trước.

– Thùy Dung lái xe cao bồi hả… Coi chừng cảnh sát bắt bi giờ…

Thùy Dung nói trong tiếng cười.

– Anh Hữu lãnh em ra lo gì…

– Sao em biết ảnh sẽ lãnh em ra?

– Chị Quỳnh nói với em. Chỉ nói anh Hữu làm phó thị trưởng…

– Em dựa hơi ảnh để vi phạm luật pháp…

– Kệ em…

Thùy Dung cười ngắt lời. Khôi giơ tay chỉ Dung ghé vào một quán phở mà mặt tiền khá khang trang và sạch sẻ. Ai cũng nhìn khi Thùy Dung bước vào quán. Hai đứa chọn cái bàn cạnh cửa sổ nhìn ra bờ biển. Gió rung hàng dương liễu thành thứ âm thanh lạ lùng. Thùy Dung chọn phở tái còn Khôi kêu tô tái nạm và hai ly cà phê sữa đá. Húp muổng nước lèo Thùy Dung nói nhỏ.

– Căn cứ Bảy Hạp của mình mà có tiệm phở…

Khôi lắc đầu.

– Anh đi hết vùng 4 chưa thấy có chỗ nào bán phở trừ Cần Thơ mà ăn được thôi chứ cũng không ngon như ở Sài Gòn. Vùng 4 chuyên bán mì, hủ tiếu hoặc bún nhưng không có bún riêu… Tuy nhiên khi nói tới các món ăn đặc thù của miền tây người ta phải nói các món ăn của cá bao gồm cá đồng và cá sông; các loại thịt chim, rắn và chuột…

Khôi nhìn Thùy Dung để xem nàng có la lối gì không khi nghe mình nói tới chuột. Nhưng anh thấy người yêu thản nhiên ăn uống làm như chuyện đó không có gì xa lạ đối với nàng.

Lấy muổng múc cạn nước tô phở Thùy Dung cười.

– Em ăn thịt chuột rồi…

Mở lớn mắt vì ngạc nhiên Khôi hỏi dồn.

– Hồi nào? Ở đâu?

– Ở Cao Lãnh. Anh Khiêm rủ em đi với ảnh xuống thăm anh Dũng ở Cao Lãnh. Ảnh cho em ăn thịt chuột mà ảnh nói dối là thịt chim cho tới ngày hôm sau anh mới nói cho em biết là thịt chuột. Em tức lắm nhưng cố dằn nói ngon lắm để ảnh và anh Khiêm khỏi chọc quê em. Thật tình thời thịt chuột ngon và ít mở. Anh Dũng dẫn anh Khiêm và em đi chợ chuột. Người ta bán đủ thứ chuột. chuột con. chuột cha. chuột mẹ. chuột ông. chuột bà. chuột cống con nào con nấy bự như con mèo…

Khôi cười ha hả khi nghe Thùy Dung xạo…

– Xạo… Chuột mà bự như con mèo…

Thùy Dung cười ngặt nghẽo.

– Tại em lây cái tính xạo của anh đó… Ông bà mình nói ” gần mực thời đen gần đèn thời tối thui “…

Vì ngồi trong tiệm phở đông người nên Khôi không dám cười lớn nhưng tiếng sằng sặc vẫn phát ra.

– Ba má em có ba đứa con; hai trai và một gái. Em là con út nên được hai anh thương và cưng chiều, tuy nhiên vì sống cạnh hai anh nên em tiêm nhiểm cái tính con trai nghịch ngợm và đùa giỡn. Về Sài Gòn mình đi thăm anh Khiêm nghe Khôi. Lâu quá em không có gặp ảnh…

– Ừ… Anh ở tiểu đoàn nào?

– Hồi trước ảnh ở tiểu đoàn 33 nhưng hơn một năm rồi không gặp em không biết ảnh còn ở đơn vị cũ không…

Thùy Dung giành trả tiền nhưng Khôi cười nói.

– Anh trả tiền… Chị Quỳnh đưa cho anh mười ngàn nói là để dẫn cô em dâu tương lai của chỉ đi chơi… Chị Quỳnh thương anh lắm. Ba má mất rồi nên chỉ có hai chị em…

Hai đứa leo lên xe. Khôi lắc đầu cười khi nghe bánh xe rít trên mặt đường.

– Đúng là tính con trai…

– Sợ chưa cưng?

Thùy Dung cười hỏi và Khôi trả lời không do dự.

– Sợ nhưng mà vẫn muốn nhào vô kiếm ăn như thường… Cái thứ đó người ta bảo ăn quen nhịn hỏng quen…

Hiểu cái ý bóng gió xa xôi của Khôi Thùy Dung đỏ mặt liếc người yêu rồi quay mặt qua bên kia cười lặng lẻ. Đậu xe trước cửa hai đứa vào nhà. Chị Quỳnh vắng nhà. Khôi đọc nhanh mảnh giấy trên bàn:

– Chị và anh Hữu đi chợ. Hai em đừng ăn ngoài… Chị sẽ làm tiệc đãi hai em…

Thay nhanh quần áo hai đứa đi bộ ra bãi biển thưa người vì không phải là ngày cuối tuần. Khôi ngẩn người khi nhìn Thùy Dung mặc áo tắm. Nàng đẹp. quyến rủ và hấp dẫn. Chếc áo tắm khoét sâu để lộ khoảng ngực trắng hồng. Gò ngực cao đầy đặn. Cái eo thon chạy xuống cặp giò dài. Thùy Dung đẹp lộng lẫy và gợi cảm.

– Lé mắt chưa cưng…

Khôi cười trong lúc cởi áo sơ mi.

– Thèm muốn chết… Em ngon như trái vú sữa chín cây…

Thùy Dung phóng xuống nước như cố tình tránh không nghe người yêu tán tỉnh. Khôi lại ngạc nhiên khi khám phá ra là Thùy Dung lội rất giỏi. có thể giỏi hơn mình.

– Thùy Dung lội giỏi như vậy mà dám nói anh dụ để trấn nước em. Chính em mới dụ anh tắm biển để trấn nước anh…

Thùy Dung cười nhào tới ôm chầm lấy Khôi. Mặc cho người ta đang nhìn. Mặc cho sóng vổ ì ầm. Mặc cho trời xanh đang ngó. đôi tình nhân hôn nhau đắm đuối.

– Anh với em lặn đua nếu ai nổi lên mặt nước trước là thua và sẽ cõng người kia đi một vòng…

– Chịu mà Khôi đừng ăn gian nghe…

Hai đứa cùng hụp sâu xuống nước và đứng nhìn nhau. Vì nước trong cho nên người này có thể thấy người kia rõ ràng. Một phút trôi qua. Khôi ngạc nhiên khi thấy Thùy Dung vẫn chưa chịu nổi lên. Cuối cùng không thể nín thở lâu hơn Khôi đành phải nổi lên trước.

– Ê thua rồi… Khôi cõng em đi…

Khôi cười hề hề khom lưng cõng người đẹp đi một vòng lớn trên bãi biển.

– Khôi muốn thử nữa không…

– Nữa… Lần này anh nhất định thắng…

Hai đứa lặn xuống nước. Được gần một phút Khôi bắt đầu thấm mệt và bắt đầu ăn gian bằng cách chọc cho Thùy Dung phải nổi lên trước mình. Anh đưa tay sờ soạng, mân mê và nắn bóp khắp nơi trên thân thể của người yêu. Không chịu được Thùy Dung phải nổi lên trước.

– Anh ăn gian… Anh phải cõng em…

Thùy Dung dùng dằng. Khôi cười khom lưng. Thùy Dung vòng tay ôm lấy cổ người tình đi một vòng.

– Thôi tha cho anh đó… Tối nay cõng tiếp…

Hai đứa nằm xây mặt vào nhau.

– Anh yêu em…

Khôi thì thầm. Thùy Dung hôn vào mắt người tình.

– Yêu nhiều hay ít?

– Vừa đủ để cho em thương anh…

– Em thương anh hồi nào…

Khôi xỉ vào trán của Thùy Dung.

– Cái mặt này bướng và cứng đầu lắm. Coi chừng dọng sặc máu mũi bi giờ…

– Ngon dọng đi…

Thùy Dung hất mặt lên và chu miệng sát vào như thách thức. Nhìn chiếc miệng xinh xinh và đôi môi son Khôi cảm thấy khát khao dậy lên. Không tự chủ được anh hôn nhẹ lên đôi môi mọng ướt đam mê của người tình.

– Dọng rồi đó…

Thùy Dung cười.

– Anh dọng kiểu này làm cho em mê anh nhiều hơn nữa…

– Thôi mình đi về… Chị Quýnh chắc chờ tụi mình về ăn cơm…

Vào nhà Khôi thấy anh Hữu đang đọc báo còn chị Quỳnh đang nấu cơm. Hai đứa thay quần áo xong chị Quỳnh đã dọn cơm lên bàn. Bốn người ngồi vào. Rót rượu vào ly anh Hữu hỏi Thùy Dung.

– Bữa nay hai em đi đâu?

– Dạ tụi em đi Xóm Bóng, Tháp Chàm rồi về Chụt ăn phở xong tắm biển…

– Tình hình trong tỉnh Khánh Hòa lúc này không được an ninh lắm. Nếu có an ninh bốn anh chị em mình đi Đại Lãnh chơi…

– Thùy Dung uống không?

Khôi trong lúc rót rượu vào ly cho mình.

– Cho em uống ké với anh đi…

Quay sang Quỳnh nàng tươi cười nói:

– Chị có nghe anh Khôi kể chuyện công chúa Huyền Trân và cái chết của Chế Mân chưa. Ảnh bảo lông mi của Huyền Trân dài cả cây số…

– Nó nói xàm hơi sức đâu mà tin…

Chị Quỳnh cười nói trong lúc nhìn Khôi. Nghe chuyện lạ anh Hữu hỏi dồn.

– Chuyện đó ra sao Thùy Dung kể cho anh nghe chơi…

– Anh Khôi nói vua Chế Mân chết vì tức giận chứ không phải vì bệnh hoạn gì hết. Ảnh nói cặp lông mi của Huyền Trân công chúa dài lắm, nó giống như cái hàng rào kẻm gai ngăn không cho Chế Mân được gần vợ nên ổng tức giận hộc máu mà chết…

Anh Hữu cười ha hả trong lúc chị Quỳnh cũng ré lên cười. Hớp ngụm rượu Hữu góp chuyện.

– Khôi nói có lý… Mất nhiều đất để cưới giai nhân mà rốt cuộc không được sơ múi gì hết thời Chế Mân tức hộc máu chết cũng phải. Ngay cả anh nếu lâm vào tình cảnh của Chế Mân chắc còn tức mà chết sơm hơn nữa… Có cô vợ nõn nường mà không chấm út gì được ai mà không tức…

Thùy Dung và Khôi ré lên cười còn chị Quỳnh thụi vào hông của chồng.

– Thôi đi đừng nói tầm bậy nữa…

Dường như hứng chí Hữu uống thêm hớp rượu xong thao thao bất tuyệt.

– Hồi còn học quốc gia hành chánh anh có viết một bài nghiên cứu về những cái chết của các vua chúa Việt Nam ngày xưa. Không có ông nào thọ quá sáu mươi trừ mấy ông đi tu hay bị bệnh liệt dương. Tính trung bình thời mấy ổng sống không quá bốn mươi. Ở cạnh hàng trăm người đẹp mà sống tới bốn mươi là thọ quá rồi… Tối ngày bà hoàng hậu này liếc tình, bà hoàng hậu kia ngoắc, bà hoàng hậu nọ khều, bà phi đá chân, cô cung phi sờ đùi… thời chịu gì thấu. Nhất là mấy ổng còn ăn toàn đồ bổ và thuốc thang hàng ngày. Bởi vậy ngày xưa người ta tranh nhau làm vua cũng chỉ vì lý do giành làm chủ cả đám giai nhân mơn mởn… Sử viết ông vua Dụ Tông nhà Trần ăn chơi còn bạt mạng và văn minh hơn ngày nay nhiều. Ổng xuất công quỷ ra làm thuyền lộng lẫy rồi bắt các cung nhân chèo thuyền hay đàn ca múa hát. Điểm đặc biệt là mọi người ở trên thuyền đều phải cởi truồng ráo nạo…

Hữu và Khôi cười ha hả trong lúc Quỳnh và Thùy Dung đỏ mặt cười chúm chiếm.

– Anh xạo…

Quỳnh cười nói với chồng. Hữu nghiêm mặt.

– Chuyện này chính sử có ghi lại rõ ràng. Như ông vua Long Đĩnh của nhà Tiền Lê. Ông chơi bời tới độ chỉ còn nằm trên giường mà thôi…

Khôi tặc lưỡi đùa với Hữu.

– Phải chi mình được làm vua cho biết hả anh?

Cười ha hả Hữu liếc vợ.

– Thôi anh không dám đâu. Anh mà lạng quạng chị của em xé xác anh ra…

– Ừ… Liệu hồn đó… Lạng quạng là em cầm kéo liền…

Thùy Dung hỏi Quỳnh.

– Chị cầm kéo làm gì vậy chị?

Hữu và Khôi đồng bật cười khi nghe Thùy Dung hỏi Quỳnh. Hơi đỏ mặt Quỳnh nói nhỏ vào tai Thùy Dung mấy lời. Nghe xong Thùy Dung ré lên cười nhìn Khôi.

– Anh nghe chưa… Anh mà lạng quạng là em mượn cái kéo của chị Quỳnh liền…

Khôi cười cười nói với Hữu.

– Em không biết sức đâu mà mấy ông vua có nhiều vợ. Với em một bà là quá đủ rồi… Nhiều khi em còn phải năn nỉ bà đừng có liếc, đừng khều, đừng sờ đùi em…

Hữu và Quỳnh cười lớn nhìn Thùy Dung. Mắc cỡ nàng điểm mặt Khôi.

– Nhớ nghe… Anh nhớ lời anh nói nghe… Một hồi đừng có năn nỉ ỉ ôi nghe…

Khôi nói cứng.

– Ừ… Em có nắm tay, có đạp anh cũng chạy ra để lấy trớn chạy vô…

Quỳnh cười với Thùy Dung.

– Em làm vậy tội nghiệp Khôi. Chị cho nó ăn toàn thịt bò với tôm hùm mà bảo nó nhịn thèm…

– Cho ảnh nhịn cho quen…

10 giờ sáng thứ tư. Anh Hữu và chị Quỳnh đưa hai đứa ra phi trường. Rơi nước mắt chị Quỳnh dặn dò đủ thứ. Chị dặn Thùy Dung khi nào có đám hỏi hãy viết thư báo tin cho chỉ biết. Ngồi trong lòng chiếc phi cơ cũ kỹ nhìn xuống thành phố Nha Trang Thùy Dung nghĩ thầm chắc còn lâu lắm mới có dịp trở lại thành phố nhiều kỷ niệm này.

Nguồn: https://baovecovang2012.wordpress.com/2013/03/14/mat-kem-gai-chu-sa-lan/7/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s