Những Giờ Phút Cuối Của Những Mảnh Hổ – Phần 1

Mũ Nâu Nguyễn Phán

Lời người viết: Vì bài viết khá dài, dù chưa đi vào những chi tiết, do đó, xin được chia bài viết thành hai phần. Người viết căn cứ vào sự thật và trí nhớ về những biến cố xưa, như còn nguyên ở đây; cho dù có thể vài chi tiết nhỏ (như giờ, con số…có thể không được chính xác), ngoài ra, các sự kiện, các diễn tiến được ghi lại trong bài viết là hoàn toàn đúng. Viết với LÒNG DANH DỰ và SỰ TỰ TRỌNG.
Lính già Mũ Nâu Nguyễn Phán

Phần 1. NHỮNG NGÀY VUI QUA MAU TẠI HẬU CỨ… Từ mặt trận Chơn Thành trở về, tiểu đoàn 30BĐQ đóng quân ở hậu cứ Long Bình để, vừa bổ sung quân số, vừa ứng chiến cho BCH/BĐQ/Quân Đoàn 3…đang trong thời kỳ thành lập Bộ Tư Lệnh SĐ101 BĐQ. Vào thời điểm nầy, BCH/LĐ32 (LĐ5 cũ) và hai TĐ33 và TĐ 38 đang hành quân ở Gò Dầu Hạ (quận Hiếu Thiện, tỉnh Tây Ninh). Lý do mà Đại Tá Nguyễn Thành Chuẩn/Tư Lệnh BĐQ/Vùng 3 chưa muốn trả TĐ30 về với LĐ32, có lẽ, là muốn TĐ30 làm lực lượng trừ bị cho SĐ101 BĐQ tân lập, mà Đại Tá Nguyễn thành Chuẩn là Tư Lệnh. Tôi đã nghĩ và viết như thế, vì sau khi từ Lai Khê trở về hậu cứ Long Bình (sau khi di tản khỏi quận lỵ Chơn Thành), Đại Tá Nguyễn thành Chuẩn có nhã ý mời chúng tôi tham dự một bữa ăn tối, trong vòng riêng tư, tại một quán ăn ở Biên Hòa (không còn nhớ tên, chỉ biết chủ nhân của nhà hàng nầy là người Đại Hàn). Và trong “câu chuyện bên lề”, Đại Tá có nói thoáng qua ý định của mình. Trong buổi ăn tối nầy, ngoài Đ/T Chuẩn, Tr/Tá Bếp TP1/BCH/BĐQ/QĐ3 (?) và Tr/Tá Phú, TP3/BCH/BĐQ/QĐ3, còn có tôi và Niên Trưởng Th//Tá Nguyễn ngọc Khoan, TĐT/TĐ30 BĐQ.
Tôi cũng xin được nói rõ một điều, mà có thể gây thắc mắc cho người đọc, vì sao một Sĩ Quan tham mưu ban 3 cấp tiểu đoàn như tôi lại được Đ/Tá Nguyễn Thành Chuẩn, CHT/BĐQ/QĐ3 mời tham dự buổi ăn tối đặc biệt nầy. Một phần nhờ may mắn, một phần như những mãnh hổ bị dồn vào con đường cùng, không có chọn lựa nào khác — hoặc đầu hàng, hay phải lao thẳng về phía trước. Chúng tôi đã chọn lao thẳng về phía trước, để đáp lại tiếng kêu cứu giải vây từ Đại Bàng 72 trên máy (1). Và qua đó, tôi đã làm được một việc “cứu khốn phò nguy” cho cả Bộ Chỉ Huy cuộc “di tản chiến thuật”, mà trong đó có cả BCH/BĐQ/QĐ3. Cuộc phản phục kích nầy (cả TĐ30- đồng loạt xung phong. TĐ30- gồm ba đại đội 1, 2 và 3) làm địch bị bất ngờ, và hoảng loạn, tháo chạy; kể cả mấy chiếc T54 bên kia triền đồi (đến nỗi, Th/Sĩ I Gương, HSQ/truyền tin của tiểu đoàn, cũng đã bắt sống được hai tù binh). Cuộc phản phục kích nầy cũng đã khai thông được đoạn đường cuối, để đoàn quân di tản tiến về bắt tay đơn vị tiếp đón trước khi trời tối, để tạm đóng quân đêm ở đây (đơn vị tiếp đón là một tiểu đoàn BB/SĐ5 (?) và một chi đoàn thiết giáp M41 tăng phái. Mà sáng hôm sau, trên đường về căn cứ Lai Khê, tôi mới biết, chi đoàn trưởng M41 đó chính là người bạn cùng khóa Phan thế Thiệp, K24/TVBQGVN (2).
Chính vì lý do đó, mà Đ/Tá Nguyễn thành Chuẩn “đặc ân cho tôi” được lựa chọn hai điều mà Đ/Tá muốn “thưởng” cho tôi: một là chọn đặc cách lên Th/Tá, hai là chọn Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương. Và cùng lúc, Đ/Tá Chuẩn muốn tôi về làm ĐĐT/ĐĐTS/Sư Đoàn 101 sắp được thành lập. Về lựa chọn thứ nhất, tôi đã chọn được đặc cách, và đồng ý sẽ về làm ĐĐT/TS/SĐ101 (chính vì sự đồng ý nầy, mà sau khi ăn tối xong, trên đường từ Biên Hoà về lại hậu cứ của tiểu đoàn ở Long Bình, tôi bị đàn anh Nguyễn Ngọc Khoan, K18/TVBQGVN “dũa” cho môt trận (trong tư cách “một khóa đàn anh dũa một khóa đàn em”, chứ không phải là “TĐT dũa TB3”). NT Khoan nói với tôi “chú mày, đã nghe 72 (3) đề nghị đặc cách Th/Tá cho “chú mầy”. Nghe vậy, anh cũng đã có dự tính cho chú rồi. Chú nên biết, ĐĐT(dù là ĐĐT/TS/SĐ), cấp bực cao nhất cũng chỉ là Đại Uý”. Như một biện minh, tôi đã nói “72 đã ưu ái cho mình được lựa chọn ân thưởng, mà được một trong hai điều đó cũng quá tốt đẹp cho đời binh nghiệp của mình, trong lúc đó lại từ chối lời yêu cầu của Ổng, thì cũng khó thật ! Hơn nữa, 72 đưa ra đề nghị quá bất ngờ, lúc đó, chỉ nghĩ đến việc được làm Đại Đội Trưởng/TS/SĐ 101BĐQ, thấy cũng đã lắm, nên chẳng nghĩ xa như Việt Triều…”.
Kết qủa đêm hôm đó, tôi không được đàn anh TĐT Nguyễn Ngọc Khoan cho phép tôi “vù” về Sài Gòn phồn hoa đô hội rong chơi… như những khi có đàn anh trực đêm ở hậu cứ. Và ngày ngày tại hậu cứ, tiểu đoàn làm công tác kiểm tra, huấn luyện. Và chiều chiều, tôi và Việt Triều*** đến họp tại BCH/BĐQ/QĐ3….để nghe TP3/BCH thuyết trình về tình hình chiến sự; đặc biệt của các liên đoàn BĐQ trực thuộc BCH/BĐQ/QĐ3.
Bên cạnh tin tức chiến sự, mà mỗi ngày thấy một buồn hơn, chúng tôi còn nghe tin…sắp có đảo chánh nữa. Có một lần, trên đường đi họp trở về, Th/Tá Nguyễn Ngọc Khoan/TĐT/TĐ30 nói với tôi “anh vừa xin 72 để tiểu đoàn trở về với liên đoàn, càng sớm càng tốt…. Hơi ngạc nhiên, tôi hỏi: “tại sao vậy”? Việt Triều nói tiếp “như chú mày biết đó, có tin đồn sẽ có đảo chánh…mà tin nầy dám thành thật lắm trong nay mai. Ngày nào còn ở lại đây, tiểu đoàn sẽ bị cuốn vào…”. Mất lon” thì không nói, mà còn mất đầu như chơi…Anh không thích được “lên lon” nhờ tham gia đảo chánh (hai anh em cùng cười),….


GIÓ BỤI TÂY NINH và NHỮNG NGÀY CUỐI CỦA NHỮNG CON MÃNH HỔ của TĐ30 BĐQ… Thể theo yêu cầu của Việt Triều, “Xếp Chúa 30”, thế là gần hai tuần ở hậu cứ, vào trung tuần tháng tư, TĐ 30 trực chỉ Tây Ninh, trở về mái nhà xưa, LĐ32/BĐQ, mà điểm dừng chân là vườn cao su, cách chi khu Hiếu Thiện khoảng 5 km trên đường về Tây Ninh…Trong thời gian hành quân ở đây, (có chi đoàn thiết vận xa M113 và một chi đội M48 tăng phái), tiểu đoàn liên tiếp mở ra các cuộc hành quân “nhị thức bộ binh-thiết giáp”), nhưng chỉ “đụng nhẹ”, dường như địch tránh né các cuộc “thử lửa”… Có lẽ, chúng đang dồn lực cho những trận chiến quyết định? Và đến ngày 20 tháng tư thì tiểu đoàn 30 được lệnh rút về gần chi khu Hiếu Thiện, hành quân mở rộng vòng đai an ninh cho chi khu (mà quận đường gần như thiệt hại hoàn toàn vì đạn pháo của địch trong hơn mấy tuần qua). Tại đây, ba đại đội được bung ra ngoài, riêng BCH/TĐ và một đại đội đóng quân tại căn cứ Trâm Vàng (cùng lúc giữ an ninh cho pháo đội 105 của BCH/LĐ32 cùng đóng quân tại đây.
Trước đó một ngày, Chuẩn Tướng Lý Tòng Bá, TL/SĐ25BB, đã đáp máy bay trực thăng xuống ngay bìa rừng cao su, nghe TP3/LĐ32 thuyết trình về phối trí lực lượng của liên đoàn cũng như tình hình của địch. Nghe thuyết trình xong, Ch/Tướng Bá ra khẩu lệnh, trước khi lên trực thăng bay về lại Củ Chi: “trong tình hình hiện nay, tôi yêu cầu các tiểu đoàn đóng chốt cấp đại đội để có thể đủ lực chống trả các cuộc tấn công của địch và giữ vững phòng tuyến”. Được hỏi về lực lượng trừ bị, hoả lực yểm trợ …cho liên đoàn, Chuẩn Tướng Bá đã nói, gần như khẳng định: “các anh không có lực lượng trừ bị nào cả,…ngay cả yểm trợ của pháo binh và không quân cũng bị hạn chế, hay hoàn toàn không có….tôi không muốn nói nhiều hơn nữa!!!”.
Và vào trưa ngày 21/04 trong lúc các phát ngân viên phát lương cho lính tại BCH/TĐ30, thì địch pháo kích liên tục vào căn cứ Trâm Vàng,…Pháo đội 105/LĐ32 sau hơn nửa giờ bị địch dội pháo, đã “bất khiển dụng” và không thể phản pháo được nữa. Rất may là thương vong không nhiều, vì đại đội trừ bị và trung đội thám báo của TĐ30 cũng đang được bung ra bên ngoài, hơn nữa, căn cứ Trâm Vàng, trước đây là một “phi trường dã chiến” của quân đội Hoa Kỳ, nên có nhiều “bankers” trong căn cứ, và nhờ đó, cũng đã giảm được một phần thương vong của binh sỉ).
Vào khoảng 25 hay 26 (trước mấy ngày quận Trảng Bàng rơi vào tay địch quân), Th/Tá Nguyễn Ngọc Khoan bỗng trở bịnh nặng, sốt cao và có lúc mê thiếp,…Sau khi hội ý cùng SQ/Trợ Y của tiểu đoàn, Đ/Uý Trần Văn Xuân /TĐP và tôi, đề nghị Việt Triều nên về Sài Gòn khám bệnh, xem sao (nhất là Phu Nhân của Th/Tá Khoan lại là “chủ một kho thuốc (pharmacy), nên may ra có thuốc trị dứt bịnh tình, và trở lại đơn vị…(lúc đó chúng tôi không tin là sẽ có ngày 30 tháng 4!). Chúng tôi thúc hối mãi, thêm vào đó, là đề nghị của B/S Tiến, B/S của LĐ32, cũng như sự đồng ý của Tr/Tá LĐT, nên Việt Triều đã tạm rời đơn vị để trở về Sài Gòn (không ngờ đó là lần chia tay vĩnh viễn với tiểu đoàn của con chim đầu đàn, vì sau khi Việt Triều rời tiểu đoàn được vài ngày, thì quận Trảng Bàng rơi vào tay Bắc quân và con đường nối liền Gò Dầu Hạ-Sài Gòn bị cắt đứt hoàn toàn, ngay cả các thương bệnh binh cũng đành ở lại cùng đơn vị cho đến giờ cuối…(Tiểu đoàn đã bao lần xin máy bay tải thương, nhưng….dường như….???) Chính vì vậy mà cuộc lui binh về BCH/SĐ 25 Bộ Binh ở Củ Chi vào chiều 29 tháng tư…tiểu đoàn 30 BĐQ lại thiếu con chim đầu đàn, Th/Tá Nguyễn Ngọc Khoan, và Đ/Uý Trần Văn Xuân TĐP/TĐ tạm thời xử lý thường vụ TĐT trong cuộc lui binh nầy…

Nguồn: http://www.canhthep.com/modules.php?op=modload&name=Forum&file=view&bn=kq_bamuoithangtu&key=1609366136

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s